Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

LƯU TRỮ...!!!


MỘT NGÀY NHÌN QUA CỬA SỔ...
Tác giả: L.t. Quỳnh Hương
Một ngày
Khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy màu trời mây xanh của một thời ấu thơ
Có những đứa trẻ đang thả diều trên cỏ
Vài giọt nắng lung linh
Còn mang nhiều ước mơ

Một ngày
Khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy dòng đời bên kia đang chen giành lối ra
Có những ánh đèn soi bóng người trăn trở
Về đâu đó trong tôi
Từng gương mặt thoáng qua

Rồi có một ngày
Tôi nhìn qua khung cửa sổ
Thấy trần gian vội vã
Quay cuồng một ráng chiều
Nắng vàng hoe lung linh sỏi đá
Ôi lòng muốn theo chim thành cánh diều
Bỏ lại thành phố gió cô liêu

Một ngày
Khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy trận mưa bên người đang theo đời xóa tan
Mất bóng thiên đường tôi có lần mơ tưởng
Hồi chuông đổ vang vang
Thực hư thoáng mang mang
Ngỡ ngàng...!

MỘT NƠI...!!!
Đêm với những mộng mị...thức giấc...định thần lại một lúc, mới nhận ra rằng, ừ! cũng là căn phòng của mình...nhưng không phải nơi thị trấn nhỏ, không có những bước chân bồ câu lạo xạo trên mái tôn sau nhà...Lại muốn quay về...!
SG tấp nập ...SG rộng lớn ...Muốn gặp nhau phải đi một quãng đường dài...Đi giữa cái nắng, nhưng không phải "Nắng SG anh đi mà chợt mát...". Đi giữa những cơn mưa, mưa ào ạt, những vòng bánh xe lăn trong nước, nước bắn tứ tung...Đi giữa hoàng hôn muộn, đông đúc người là người...Mà có thấy ai là người quen đâu!!!
Gọi là sống ở SG, nhưng đứa ở TĐ, đứa ở PN, đứa GV, đứa TP...Ừ! thì gặp nhau...tám với nhau năm ba câu chuyện, cũng đủ rồi...Ừ! thì dẫu hơn 30 năm mới gặp hay thỉnh thoảng hoặc tương đối thường xuyên...thì những tình cảm vẫn còn nguyên vẹn như những ngày xưa...là được rồi...!
Có một nơi, ngày xưa nàng định tạm trú, vậy mà đã dừng chân gần 27 năm...Nơi mà nàng muốn trở về sau những chuyến đi...Căn nhà nhỏ, phố nhỏ trong một huyện nhỏ...Bước ra khỏi nhà, là gặp những nụ cười, những cái gật đầu chào nhau...!
Tuần trước, cô bạn đem đến mấy củ khoai môn đã luộc, thấy nàng đang sắp xếp...
"Mi lên SG hở? Để tao về lấy chuối sạch gởi cho Bo.."
Vừa bước xuống xe...
"Alo, cô ơi cafe nha..."...
"Hi...hi...Cô vừa đến SG, hẹn nhé..".
Trưa qua..
"Alo...chị ơi, về chưa?"
"Chị đang trên xe về..."
"Sáng mai 7h tại quán...chị nhé!"
"Oke..."
.......................................
Lại chuyện trên trời, dưới đất, chuyện trường, chuyện lớp, rồi chuyện ngao du sắp tới...
Ở đâu có những yêu thương, ở đâu có những sẻ chia...ở đó người ta sẽ muốn quay về sau mỗi chuyến đi...!!!

TRƯỜNG...!!!
Phía bên kia đường là ngôi trường mà nàng đã gắn bó hơn 20 năm...Vui, buồn, nhiều kỷ niệm...Sáng nay bên nớ tổng kết...Ngồi bên nhà nghe những âm thanh...Ngay lúc này là... danh sách học sinh giỏi...Tiếng loa cứ vang về bên này như đã bao nhiêu năm qua...! Nhớ những ngày...!!!
Mẹ của Mạnh Tử chuyển nhà 3 lần, lần cuối cùng là gần một ngôi trường...Còn nàng, đến lần thứ 4...thì cũng gần trường, nhưng không những 1 trường mà đến  3 trường...Bước qua bên kia đường,  quẹo phải là trường cấp I, kế đến là trường cấp II, quẹo trái đi vài chục bước chân là đến cổng trường cấp III...Nhờ thế mà nàng tương đối nhẹ nhàng trong việc nhắc nhở hai nhóc trong thời gian chúng chưa lên SG...!
Nơi nào gần trường, nơi ấy cuộc sống tương đối bình yên...Cho dù nơi này "bạo lực học đường", nơi kia "có nhiều điều không tốt trong trường học..."...Nhưng với nàng...loanh quanh gần với những đôi mắt thơ ngây, những ánh nhìn chưa vướng bụi đời...thì lòng của mỗi người cũng phải tự thêm những sáng trong...!!!
Đôi khi, lặng yên để nghe những ngày cũ, cũng là một hạnh phúc...Đôi khi, lắng nghe những năm tháng đã từng trôi qua kẻ tay, chợt thấy lòng mình lao xao trong từng con nắng...!!!
Ừ! Thì cứ an nhiên đi...cứ bất biến đi... giữa "dòng đời vạn biến"...Nhà nhỏ, phố nhỏ, huyện nhỏ...gần những ngôi trường không hề nhỏ...Đó là những yêu thương...!
Lan man trong một sáng tổng kết của trường cũ...!!'
CÁI MŨ...!!!
Đôi khi người ta vẫn nhớ về một ai đó, không phải vì họ quá đặc biệt, mà chỉ vì tất cả đã gắn với những điều không thể nào quên...!
Đôi khi người ta muốn trở về một nơi nào đó, không phải nơi ấy là một danh lam thắng cảnh, mà chỉ vì những tháng năm thanh xuân...đã gởi lại...!
Đôi khi... Có những vật dụng nào đó, người ta cứ lưu giữ, không phải vì nó quá đắt, quá hiếm...không thể tìm được ở cuộc sống này...mà chỉ đơn giản...là yêu thương...!!!
Nàng cũng như bao phụ nữ khác, có khá nhiều mũ với lắm xuất xứ, tự mua có, được tặng có...Nhưng chỉ duy nhất một chiếc mũ nàng được sở hữu từ lâu lắm rồi, từ ngày con bé chưa vào ĐH, mà bây giờ hắn đã là gái một con, thằng nhóc đã đi làm, cũng hơn 13 năm rồi...nàng giữ rất kỹ, chưa bao giờ có ý nghĩ đưa  vào "bảo tàng"...
Năm.... Sinh nhật Mẹ, con bé và thằng nhóc đã mua tặng Mẹ chiếc mũ...Ngày ấy, tiền Mẹ cho hai đứa ăn quà rất ít, vậy mà tụi hắn đã để dành...đến một shop chuyên bán mũ để chọn cho Mẹ...Lần đầu tiên, nàng nhớ đến sinh nhật của mình...(ừ! thì cái ngày nàng sinh ra cũng như bao nhiêu ngày cứ lo toan với cuộc sống, làm sao nàng có thể quan tâm...)...
Sau hai năm mũ đến trường, nàng lại có ý tưởng rất lạ...Mũ chỉ cùng nàng ngao du xa, rồi lại được thơm tho sạch sẽ cư ngụ trong ngăn tủ...!
Và không biết mũ sẽ theo nàng cho đến bao giờ??? Chỉ biết rằng...với nàng, cái mũ này rất đẹp...vì đó là món quà mà lần đầu tiên nàng nhận từ của để dành của nàng...!
LAN MAN...!!!
Lòng người rộng lắm, người thường lấp đầy lòng mình bằng những điều gì?
(Cuộc sống nhìn từ Ô Cửa Thiền).
Cố gắng lấp lòng mình bằng những yêu thương...Nhưng không thể đầy...vì còn những ưu tư...!!!
.......

Đôi khi cuộc đời cứ lững lờ như dòng chảy...
Con nước ấy chỉ giữ lại được những cái bóng...chập chùng, chập chùng...
Con nước ấy khác với con nước của những dòng sông là ...
Là...Không thể về với biển cả...!

Và cuối cùng ... con nước ấy ... cũng không làm được khát vọng của chính mình...!
Nên thôi ... lấp đầy lòng mình với cuộc ở trọ trần gian này với hai tiếng vô thường...!
"Đò trần là cõi tạm .
Ta, em ừ! cũng thế.
Một mai còn để lại.
Lấp đầy chút hư hao..."
...
Lòng người rộng sâu lắm!
Lấp bằng gì được đây?

... "Ngày sau sỏi đá dẫu có phai màu...xin vẫn còn có nhau"...!
Thế thôi...!!!

(Vào trang của VT...rồi theo Bo về khu du lịch, nhìn thấy con nước và bức tường đá...lại lan man)...
PHƯỢNG TÍM...!
Trở lại Đà lạt mấy hôm, mắt cứ dõi tìm, nhưng chẳng thấy chùm phượng tím nào trên đường mình đi qua...Người Đà lạt bảo: "phượng tím thường nở rộ vào tháng tư...". Mà lần nào mình cũng đến muộn...! Nên sắc tím khắc khoải, mộng mơ, mênh mang, kỳ diệu ấy...chưa bao giờ mình được diện kiến...Phố biển thì hình như chỉ một màu phượng đỏ...!
Sáng nay mình nhận được tin của cậu Út...Hai ảnh...những cành phượng tím rất đẹp...Kèm theo lời nhắn...
"Biết chị thích màu tím, tặng cho chị Phượng tím hôm bửa em chụp ở California...".
Cảm ơn cậu nhiều nhiều...!!!
VẾT SẸO...
"Không hưu nên phải kiếm tiền xài..."....
Lang thang vào trang của Thầy, một stt khá dài, nhưng nó dừng lại ở những câu chữ..."Không hưu nên phải kiếm tiền xài..."...
Như một cuộn phim quay chậm...Anh trai nó cũng không hưu và cũng đã không thể kiếm tiền từ 5 năm nay...! Tất cả chỉ từ một công văn...
Nó biết những đứa con của Thầy đã thành đạt từ lâu, tiền không quan trọng với Thầy, đi dạy chỉ là niềm vui...Mà sao nghe trong lòng cay đắng...!
Hơn 30 năm trước, một sáng ở BL...Hai Thầy bảo với nó..."Về đi em...". Nó yên lặng.. Anh trai nó hỏi: "Em có về không?". Chần chừ rồi nó trả lời..."Em ở lại...".
Từ ấy, nó không tin vào những công văn, những giấy tờ, những hứa hẹn...Thực tế đã không giống như những gì nó đã đọc, đã "ngâm cứu"....Nhưng đã lỡ, không thể bỏ nghề...cứ đi, cứ bước...May mà nó yêu những ngày cầm phấn... Và cứ thế, nó đã đi hết quãng đường sự nghiệp...Cuối cùng rồi nó cũng cầm được quyển sổ hưu...!
Nó biết Thầy nó, anh trai nó không cần những tháng lương "hưu trí".... Nhưng nó biết với Thầy nó, anh trai nó...thì cụm từ "sổ hưu" như một vết sẹo thời gian...!!!
LINH TINH...!!!
"Vội vã làm chi...đến chiều...rồi nắng cũng tắt...". Nàng đã đọc ở đâu đó...Vậy mà, không biết được bao nhiêu người không vội vã...biết thong thả đợi đến chiều để thấy ngọn nắng đang tắt ở bên sông...! Nàng thì...hoàng hôn về, mới nhận ra rằng mình đang bắt đầu chầm chậm những bước chân. Nàng thì...đi qua một quãng đường dài, quãng đường không tính bằng ngày, bằng tháng, mà tính bằng năm, nhưng cũng không phải 1 năm, 2 năm...mà là đã hơn 30 năm...Lần đầu tiên nàng có một mùa hè đúng nghĩa...Nàng chợt nhận ra rằng... một thời nàng cũng  vội vã, vội vã quay về, rồi vội vàng ra đi...vội vã lên SG, rồi vội vàng trở về thị trấn nhỏ...!
Cuộc đời là những chuyến đi...Nơi nàng sống và làm việc không phải là quê nội, cũng không hề là quê ngoại của những đứa con...nên nàng vẫn cứ đi...Ngày xưa nàng là đứa đi xe thì xỉn, đi tàu thì say, đi máy bay thì ù tai suốt ngày...Vậy mà, lâu rồi cũng quen...Bây giờ, nàng chỉ cần xách balo và đi mà cũng không hề cần một viên thuốc nào...(đôi khi thì cũng bị lâng lâng...). Ừ! Thì đi khi mình còn có thể. Lên xứ ngàn hoa...để nghe đủ bốn mùa trong một ngày. Ừ! Thì ngày mai ra Huế, xem núi Ngự sông Hương....Rồi đến nơi nắng gió, nơi có gốc cây đa đầu làng...!
Nhưng...có lẽ đi đâu rồi cũng quay về thị trấn nhỏ, bởi nàng đã quen rồi, nhà nhỏ, phố nhỏ...nơi mà hơn 20 năm trước nàng đã dừng chân...!
HUẾ...!!!
***4/7
Đến sân bay Phú Bài lúc 7h30'...
8h...Bún bò Huế...(lúc này thì mầm đá cũng ngon).
Chú tài xế tacxi dễ thương...
Đi lăng Tự Đức, lăng Khải Định, lăng Minh Mạng...
Hơn 11h, cơm hến...Hi...hi...tìm hoài chỉ được năm, ba con hến trong tô...có chén nước là đúng nước hến. Mà đúng rồi, bởi chỉ có 15k...
12h nhận khách sạn...
Sáng nay thức dậy lúc 3h, nhưng bi chừ vẫn tỉnh như sáo, vì sáng giờ cứ nhấm nháp ly cafe nguyên chất của anh xã pha sẵn...
Huế dễ thương...
14h20'....Đại Nội Huế...
15h30'...Chùa Linh Mụ...(vậy mà lâu nay mình cứ tưởng là chùa Thiên Mụ...hi...hi...)
19h30'...Nghe ca Huế trên sông Hương.
Đúng là "Thấy cô gái Huế, bỏ đi không đành...".

***5/7.
Đêm qua thả 1 đèn hoa đăng trên dòng sông Hương...với..."Ước mong mỗi sáng thức dậy, bình yên vẫn bên mình...". Ừ! cô gái Huế bảo: "thả đèn với một điều ước", chỉ một điều ước, nên đành ích kỉ ước cho riêng mình (đành nói rất thật).
Khách sạn "Thân Thiện"....
Thằng nhóc đặt cho mẹ với cái giá rất hữu nghị, chưa đến 300k/1 phòng đôi/1 ngày. Buổi sáng có thức ăn tự chọn ngay trong khách sạn. Nhìn từ tầng 4...con sông nhỏ, và bên kia chiếc cầu là thôn Vỹ dạ...!
7h30...Thuê xe máy lòng vòng, qua chợ An Cựu, ngang núi Ngự Bình. Người bạn của cậu em ở đường CLV đọc..."Núi Ngự Bình trước tròn sau méo. Sông An Cựu nắng đục mưa trong...". Mà mình đâu có sống ở đây cả hai mùa mưa nắng...chỉ như là một lữ khách ghé qua...Chỉ thoáng bên bờ sông An Cựu, chỉ đưa mắt nhìn phía sau của núi Ngự, thế thôi!
Mình hỏi về "hai hàng long não của TCS...". Người quen bảo: "nơi đường NTT...". Đi 4 người, nhưng chỉ có riêng mỗi mình là lãng đãng lan man...nên...vẫn chưa thể biết căn nhà nhỏ mà nhạc sĩ họ Trịnh ngày xưa đã sống...! Tiếc!!!
Qua cầu Tràng Tiền, đến chợ Đông Ba...Cũng vẫn như bao chợ...chỉ khác  là... tiếng Huế rất dễ thương...!
Lần đầu tiên mình "ăn đủ món"...Ai  đó không tin thì thôi...nhưng rất thiệt...😏. Vào CopMart, 4 dĩa (mỗi dĩa 5 món, thịt heo 3 loại, cá 2 loại, tôm nho nhỏ mỗi người 1 con, và các loại rau xào...) 4 chén canh, 1 chén mắm...Hi...hi...đúng là đủ món...Chỉ 225k cho 4 xuất....
14h30'...lại loanh quanh các nẻo đường...Chiều mưa không nặng hạt...Hai anh vào quán nhậu với bạn, hai chị lang thang vào thử tất cả loại bánh...bánh nậm, bánh bèo, bánh bột lọc, bánh bèo, bánh ram ít...!

***6/7.
Tạm biệt Huế dễ thương...Một thành phố êm đềm, thành phố có dòng sông hiền hoà, có những cây xanh bóng mát, có những đám cỏ xinh xinh...!
9h30'....Thành Cổ Quảng Trị...
Hic...Đã gởi lại Thành phố Huế cái mũ...
10h10'...đến 76 LD....
Cảm ơn hai bạn T-T nhiều nhiều...
Đặc sản Hải Lăng: Cháo Bột Cá...
14h30'...nhà thờ La Vang...
15h...chợ Đông Hà...
16h48'...Xình xịch xình xịch.... tàu lửa từ Đông Hà về Vinh...
XỨ NGHỆ...!!!
"Sao chồng gần không lấy, mà lấy chồng xa???". Bạn đã hỏi nàng như thế, khi biết nàng quê QN, lấy chồng người NA và sinh sống ở BRVT... Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ!!!
Ừ! Thì duyên nợ...
Nàng lại nhớ đến hai từ "duyên nợ"... vì người bạn thuở xưa vừa nhắc: "có duyên nhưng không có nợ, tiếc!...". Cuộc đời này có biết bao nhiêu duyên...Duyên gặp gỡ...và cả những duyên chia xa...Nàng nghĩ thế!!!
Xứ Nghệ! Đặc sản mùa hè của xứ Nghệ  vẫn như xưa, vẫn là "nắng nóng"...Ba mươi năm qua, nàng trở về, thường là mùa hạ...chỉ là những ngày ngắn ngủi...bởi nàng vốn là đứa hay tham công tiếc việc... Và bây giờ, nàng đã bắt đầu phá lệ...ở lại nơi này lâu hơn...và có lẽ những năm sau nàng sẽ chọn những ngày thu mát mẻ để trở về...để tránh hưởng đặc sản nơi này...(bi chừ là 15h15', nàng vẫn giam mình trong phòng máy lạnh của mẹ...và gõ gõ...hi...hi...).
Quê hương là chùm khế ngọt, mẹ là tất cả trên đời...Nàng bảo thằng nhóc săn vé máy bay giá rẻ từ 20 đến cuối tháng thay cho dự định là 16 quay vào...Bởi...cô em chồng và anh xã đang muốn ở với mẹ lâu lâu...!
Ừ! Thì cũng như nàng thôi, dẫu thị trấn ấy mưa thuận gió hoà, nhưng khi về QN nàng chưa bao giờ muốn mình như một lữ khách...chỉ đến và đi...muốn ở, muốn lang thang khắp phố, muốn quay về một thuở xa xưa, muốn gom lấy những gì quen thuộc, và hiển nhiên muốn giữ lấy những ký ức...!!!
Cảm ơn cuộc đời, khi ở nơi này nàng có một bà mẹ mà chưa một lần nàng có khái niệm mình là một nàng dâu...Có những "bà O bên chồng" không vặn vẹo đủ điều như trong sách vở (chắc do bà chị dâu này rất ngầu😏) ...Có chú Út lo toan mọi việc trong gia đình lớn khi anh Cả "theo vợ" lập nghiệp nơi xa...Có những cậu em rể dễ thương, có cô em dâu thiệt thà như đếm (cùng hệ với nàng mà😏)...Và những đứa cháu nhí nhảnh vui tươi...!
Nơi này có cây đa...cây đa từ ngày xưa và bây giờ vẫn thế...Có những lúc, nàng trú mình dưới gốc đa to...(dẫu yêu thương có tràn đầy thì cũng có những khi lòng người chênh vênh đến lạ...rất thật!).
Biết một điều, ngày có mặt tại SG, nàng sẽ đen nhánh và sẽ tròn như hột mít...hi...hi...
Dù sao, cũng cảm ơn cuộc đời này...!!!

Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

NHỮNG CUỘC ĐIỆN THOẠI...!!!

Nàng lại trở về nơi đây, nơi không ồn ào...Nơi mà còn lại một chút nào đó của riêng mình, của những con chữ cho một khoảng trời lặng lẽ, bình yên...!
Nàng vẫn có những cuộc điện thoại bất chợt, của những người quen biết rất xa xưa..

Ừ! kể từ một sáng mùa Thu cách đây hơn 30 năm, trên chuyến xe xuôi Nam, nàng gói một ít ký ức mang theo làm hành trình...Chỉ thế thôi! Rồi nàng lặng lẽ với cuộc sống của mình...Với sự lựa chọn của mình, cũng chẳng phải duyên may hay số phận, nàng ra đi...Và cái sự nghiệp như một con nước long đong, nên nàng không muốn liên lạc với những người quen thuộc, chỉ trừ một vài người...nàng vẫn ghé thăm trong mỗi lần quay lại (nhưng rất hiếm hoi...!)

Rồi cũng đến một ngày, nàng cũng bình yên nơi đất mới...rồi đến một ngày nàng cũng chợt nhận ra rằng, nàng vẫn còn có những người bạn...bạn thời học sinh, bạn thời sinh viên, bạn của một thuở trên đường đời vô tình đã gặp nhau và đôi lần dừng bước...!

V là cậu bạn thời lớp 6, lớp 7...Thời nàng theo Ba bỏ quê ra Phố...Cậu bạn nhắc lại màu áo lạnh chói chang của nàng trong những ngày rét mướt...mà nàng hình như đã lãng quên...Sau hơn 30 năm cậu ấy đã tìm được nàng qua một bạn  cùng trường của nàng  thời cấp 3...!

V là cậu bạn cùng khóa nhưng khác trường, V gặp nàng trong một lần trường nàng tổ chức văn nghệ, là bà con của anh chàng cùng lớp với nàng...Đi học, ra trường...vẫn liên lạc với nhau...V đã đưa nàng về nhà chơi, một gia đình hiền lành với những đứa em thật dễ thương...Một tối, trên cầu, nhìn dòng sông nước chảy...V bảo: "PT gật đầu đi...để V về nói gia đình mang lễ ra...".
Chần chừ nàng nói: "V cho PT một thời gian nữa được không???".
Ai cũng có một thời con gái...ai cũng có những phút giây chọn lựa...chọn ai giữa những người đã yêu thương mình? khi trong lòng có những ngày sóng gió...???
Anh trai dạy nơi xa về hỏi: "Em có yêu V không???..."
Lại chần chừ: "Em...cũng không biết...".
Ba nàng cứ lặng lẽ rời nhà khi V đến...Nàng hiểu ý Ba...Với nàng V là chàng trai rất dễ thương...

Hai Huyện khác nhau, điện thoại vẫn còn là thứ xa xỉ...Nàng lấy chồng và rời quê...

Chiều qua, giữa cơn mưa tầm tả của một chiều mùa hạ...
"Alo, anh đây...".
"A! ngon hén...Hôm nay lại xưng anh với tui..."..
Là cậu bạn cùng khóa, cùng ban tự nhiên, sống cùng xã nhưng khác lớp, hắn C1, nàng C2...Hắn đã cầm bằng "Tiến sĩ", nhưng tình cảm bạn bè vẫn như xưa...
"Bà nghe máy nè...cho cháy máy luôn...".
Là V...V gặp K nơi hội đồng thi...Hai người xa lạ...Hỏi thăm nhau. Biết K học khóa 79 TN...

Nàng muốn gởi đến V một lời xin lỗi, dẫu muộn màng nhưng không thể...
Một cô gái có đôi mắt tròn trong sáng...năm xưa không còn nữa V à...
V hẹn một cuộc gặp giữa SG trong cuối tháng 6...hiển nhiên là cả hai gia đình...Nàng bảo SG rộng lắm...Nàng không hứa...!

Trái đất tròn...Và nàng nợ V một lời xin lỗi...Nàng đã yên lặng và ra đi...Vậy mà V không giận...Sau 30 năm, nàng hình dung niềm vui mừng của V trong giọng nói...với cuộc gặp gỡ tình cờ này...!

Nàng còn nợ V một lời xin lỗi...!!!


Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

LINH TINH...!!!

5 Tháng 3 · 
MỘT NGÀY THÁNG BA...!!!
-Alo, chị đang ở SG hay XM?
-Hi...hi...XM.
-Mai đi Lộc An nha chị.
-Oke...
Tháng 3, buổi sáng vẫn hơi rét...
-Chị không mang khăn quàng cổ, lạnh đấy...Cô bạn nhỏ nhắc...
-Không sao đâu, áo khoác của chị kín cổ...
Đôi khi một vài ngôn từ cũng đủ làm người ta ấm lòng...!!! Vậy đó, tình cảm cũng đơn giản như thế thôi...!
Biển! Chẳng lạ với nàng...Nhưng nơi này, lần đầu tiên nàng ghé...Khu du lịch đang trong thời kỳ xây dựng...Chỉ có những thành viên trong tổ của nàng (cả hưu lẫn nai) mới được "ưu ái" đến tham quan
...
Có một hồ nhỏ, có sen...một hoa, một nụ...Chỉ một thôi...nhưng đủ để nàng thấy bình yên an lạc...ở nơi chốn này.
Bãi biển: "nguy hiểm, cấm tắm"... vắng cả những cánh buồm...dẫu những cánh buồm lẻ loi ở xa xa.... Chỉ có sóng, nắng, gió...và mây lang thang...Chỉ có những làn nước vỗ về triền cát trắng...Và hình như có tiếng ai đó...rất nhẹ..thủ thỉ với biển... Thế thôi! 
Ngộ, bởi anh chàng HT loay hoay cùng chị em nướng thịt, nướng tôm và tán dóc...Anh chàng HP hiền lành hứng chí hát liên tục mấy bài tình ca... Có nhiều khi người ta vẫn thấy lẻ loi giữa những chốn ốn ào, đông đúc...còn nơi đây niềm vui vẫn hiện hữu dẫu khu du lịch rộng lớn...nhưng ít người...!
Những đứa bạn cùng tổ... những chuyện rất đời thường...và thật ấm áp...!
Biển ngoài kia vẫn xanh...Trùng trùng lớp lớp những con sóng bạc đầu vẫn nối nhau vào bờ...Nhưng ai biết ngoài khơi xa kia điều gì đang đến...và ngày mai sẽ ra sao...? Chỉ cần hôm nay và nhiều hôm sau còn ngồi bên nhau...với những câu chuyện không đầu không cuối...cũng thấy cuộc đời này tạm đủ yên bình...!!!

ĐỪNG SỐNG CHO NGƯỜI KHÁC COI...VÀ ĐỪNG COI NGƯỜI KHÁC MÀ SỐNG...!!!
-Alo...T ơi...rảnh không?
-Có tâm sự gì hở?
-Mình buồn quá....!
Thời đại của điện thoại di động, người ta có thể vừa làm việc và vừa tán dốc...Vừa lắng nghe và vừa để mắt vào ngọn lửa (hiển nhiên là không thể rời khỏi căn bếp
)...
Đôi khi người ta nặng lòng về điều người khác nói về mình, về những gì người khác nghĩ về mình...Lạ thật! Cuộc sống này của chính mình, của gia đình mình...thì cớ sao cứ phải sống cho người khác coi...Mình chịu trách nhiệm về những việc mình làm, có ai chịu thay cho mình đâu mà cứ phải lăn tăn.... Đương nhiên những việc mình làm không được ảnh hưởng đến những người xung quanh, không phải là những điều xấu xa...Và cũng phải lắng nghe những lời góp ý chân thành để "cải thiện" cuộc sống...! 
Yên lặng... nghe bạn kể...
Bạn lặng yên...nghe mình nói...
Rồi...cái ngắn gọn của con nhà toán...trỗi lên, chốt lại với bạn.
-Alo...Cậu chỉ cần nói với người ấy 2 điều. Thứ nhất: "Tui không sống cho người khác coi". Thứ hai: "Tui không coi người khác để mà sống"...(hai câu ni mình đã đọc lâu rồi, thấy đúng, vận dụng cho cuộc sống của mình và hôm nay mới xổ ra với bạn, chứ hổng phải triết lý của mình...hi...hi...).
Tiếng cười phía điện thoại bên kia...Mình biết bạn đã nhẹ lòng...!!!
CUỘC SỐNG...!!!
"Cuộc sống không tặng cho ta thứ gì cả. Những gì cuộc sống đem lại cho ta đều đã được ghi giá một cách kín đáo...".
Đi hết 2/3 cuộc đời, khi không còn tất bật với công việc, không còn phải từng phút giây chăm lo cho con cái, khi chẳng phải bận tâm với những điều trái ngoe trong cơ quan...có lẽ người ta sẽ ngẫm nghĩ về nhiều điều...về những gì đã mất, về những gì mình có...Tất cả...đều đã được ghi giá...Vâng! Cuộc sống đã ghi giá một cách kín đáo...và mỗi chúng ta đã trả cũng một cách kín đáo...!!!
Bạn rời bỏ những yêu thương, buông một bàn tay đã từng nắm...với cái giá là những chơi vơi theo tháng ngày...nhưng bạn vẫn sống, vẫn làm việc...nên cái "chơi vơi" cứ lặng lẽ ở một góc sâu... và kín đáo...!
Khi giông bão vẫn luôn dừng lại bên ngoài khung cửa, để giữ bình an trong ngôi nhà...bạn phải trả cho cuộc đời này biết bao tâm tư, và ai cũng giữ kín những cái giá cho riêng mình...chẳng ai có đủ vô tình để nhận ra rằng...cuộc sống đã biếu không cho mình những tháng ngày yên ả...!
Khi người ta nhẹ nhàng rời những nghề cùng nghiệp để bắt đầu những ngày tháng thong dong... một thời gian dài với những trách nhiệm...để được sống là chính mình...cái giá mà mình phải trả cho cuộc đời, đố ai biết được bao nhiêu??? Không tính bằng "đô"...chỉ tính bằng những nghĩ suy, những phút chạnh lòng, những giờ bực bội, những đêm chong mắt nhìn lên trần nhà mà nghe tiếng gõ của đồng hồ...! Cái giá thật kín đáo mà bạn đã phải trả cho cuộc đời...!
(Ngồi trên xe từ SG về XM...cái giá của những con chữ này...là những lan man khi bắt gặp một cái pic trên mạng
)...!!!
25 Tháng 3 ·  · 
MẮT CÓ VẤN ĐỀ...
Sáng nay cô bạn bảo: "Hôm trước gặp mi đi chợ về, ta chào...mà mi chẳng thấy...!!!".
Nàng cười...:"Dạo ni mắt mũi có vấn đề rồi...!!!".
Cái tính hay lan man, nên nàng lại nghĩ...Ừ! thì có gì lạ đâu, nhà nước đã cho cầm sổ hưu, đương nhiên những "cơ quan đoàn thể" trong người đều xuống cấp...Đường thì đông, cô bạn thì có béo gì cho cam...nên không thấy là thường...
Những cán bộ trẻ tâm tài mắt sáng mà trong một thời gian dài họ cũng chẳng thấy 40 biệt thự đang xây
...!!!
Huống chi là mình...không nhìn ra bạn...có gì đâu mà phải lăn tăn
...hi...hi...
@@@“Vụ này các anh quản lý địa bàn mà không biết họ làm trái phép. Các anh để một ông đi ra biển câu cá phát hiện xây trái phép rồi mới vào cuộc xử lý là quá chậm.
Từ nay mấy anh phải vào kiểm tra hết, đừng thấy công ty to, dự án lớn mà ngại. Mình có trách nhiệm quản lý địa bàn thì mình vào kiểm tra. Cứ theo trình tự mình vào làm” @@@

YÊU THƯƠNG...!!!
"...Vậy đó, hãy ráng mà đùm bọc thương yêu nhau khi còn sống, chớ khi đã chết rồi, có khóc thương cũng chỉ là những giọt nước mắt nhỏ trên nấm đất vô tri vô giác mà thôi..."
Đặng Thuỳ Trâm.
Sáng nay lật lại những trang viết cũ, bắt gặp những câu chữ của BSĐTT...!
Trong cuộc đời, người ta biết rất...rất nhiều thứ. Nhưng chỉ duy nhất một điều mà không ai có thể biết được, đó là...KHÔNG BIẾT NGÀY MAI SẼ RA SAO???
Vậy thì...hãy yêu thương nhau khi còn có thể. Bởi... biết đâu chỉ cần xoay lưng là đã mất nhau vĩnh viễn...chỉ cần quay mặt là mọi thứ đã trở thành hư vô...!!!
 

6 Tháng 4 · 
HÂM HÂM...!!!
@@@11h thứ Tư: "Tui đi xe hon đa thôi! họ đi xe con nhiều lắm! hi hi!..."...Tin nhắn của cậu bạn ở Huyện theo chân con đi thi HSG tỉnh...ở Thành phố...
Nàng bảo: "Cậu lại...!!!Từ xưa đến nay tui chỉ gắn bó với con wave@ đời cũ, cậu không chơi với tui ư!".
@@@12h12' thứ Tư: Chuông tin nhắn điện thoại..."Ngủ trưa chưa? Chưa thì mở facebook gọi bà tám đi nè....". 
Chuyện trên trời dưới đất, chuyện bạn, chuyện bè, chuyện hôm nay, chuyện ngày xưa...
-Mi nhớ T ngày xưa ở NT không? Hôm qua nó ghé tao chơi, tao hỏi nó: "Có nhớ PT hông?". Nó bảo: "Nhớ chứ..."....
..............................
-T giàu lắm, nó buôn gỗ bên Lào ấy...Bạn bè tụi mình, bây giờ đứa nào cũng là đại gia...
-Hi...hi...đến khi nhắm mắt, cũng chẳng mang theo được gì...
Con bạn ni thật lạ, hắn với nàng cũng giàu thật đấy chứ...Hơn 30 năm trong nghề...biết bao con chữ đã trao đi...Nghèo ư!!!???
..........................................
Hai đứa tám đến khi màn hình điện thoại đen thui...
@@@Trưa thứ Năm: Cô đồng nghiệp trẻ bảo: "Đi tacxi... chị ơi...". Oke thôi...vì cái nắng chẳng dịu êm chút nào...
Đến nơi, hắn thấy một đoàn xe con...Hắn bảo: "Đám cưới này toàn xe con..."....Xuống xe, nàng chợt nghĩ: "Ừ! thì tụi mình cũng đi 4 bánh đó thôi..."!
@@@Về đến nhà, mở điện thoại gõ gõ...Rồi tự dưng nàng lẩm bẩm..."Anh xã mới gieo cải, xà lách, mồng tơi...chiều qua mình đã tưới, thế mà khi đêm mưa to, dai dẳng...hổng biết có bị hư không?".
@@@Đôi khi...nàng cũng thấy mình "hâm hâm" trong suy nghĩ...Thôi kệ! Cô bạn cầm sổ trước nàng ít tháng cứ than mệt mỏi, cứ phải Ensure...dài dài...Nàng thì vẫn còn giữ được thói quen thời còn đi dạy...mỗi ngày nhót đến phòng tập 60'...Chỉ mong đủ sức khoẻ để thỉnh thoảng lên Sì Phố...Thế là cũng giàu rồi....!!!

SÀI GÒN....!
Như những lần hẹn nhau...Thêm chị H từ Nha Trang vào...Nhưng...lại thiếu TH...!
Buổi trưa...như những ngày còn ở ký túc xá...nhưng không phải giường tầng...mà chỉ là một khoảng nền gạch vừa đủ cho 6 đứa... đứa ngồi, đứa nằm...chuyện ngày xưa, chuyện bây giờ...!
SG nắng, SG gió...SG bao nhiêu điều còn chưa nói hết...!!! Những cô gái phố biển năm xưa, bi chừ đã loang lỗ màu thời gian...nhưng có lẽ vẫn nguyên vẹn những yêu thương ngày trước...!!!


MỘT NGÀY THÁNG TƯ...!!!
Có những ngày tháng Tư chưa xa lắm, những bước chân cứ lặng lẽ đi qua mùa bằng những con chữ...những suy ngẫm cho người, cho ta, cho những điều đã xưa và cho cả những gì chưa kịp đến...!!!
Có những ngày tháng Tư ta lang thang trong ký ức, ru mình, ru ta, ru những tình thơ trong từng phím gõ...Tháng Tư nửa Xuân nửa Hạ...và trong trang viết ta chợt thấy hình như có nửa lạ nửa quen...Có ai đó ngang qua, chợt ghé vào, và chênh vênh một thoáng hoàng hôn trên biển...hình như ai đó trở về sau những năm tháng đi xa...!
Một ngày tháng Tư...chưa xa lắm...Một ngày không nắng, không mưa..chỉ những ngọn gió giao mùa đang chuyển hướng...một chút ký ức đang vọng về từ một nẻo mông lung...Ở đâu đó, một chút hao hao...giữa thực và ảo, giữa hư vô và tồn tại...giữa những mảnh ghép...những con sóng cứ chập chờn...chập chờn...!!!
Tháng Tư có những người bạn đi ngang qua nhau...và dừng... Tháng Tư có những người bạn lướt qua nhau...rồi quay lại... những bước chân...lạ thành quen...!
Tháng Tư...Nắng và Gió vẫn thênh thang mùa cũ...!
Tháng Tư...!!! Đôi khi có cơn mưa vội vàng về ngang phố trong đêm...những cơn mưa đầu hạ...làm ai đó mênh mang trong những điều cũ mới đan xen!
Một ngày tháng Tư...
Muốn viết tặng...một ngày tháng Tư, thế thôi...!!!
 
 
CUỘC SỐNG...!!!
"Thế giới rộng lớn vô biên, đã không ai có thể đo đếm được bằng những bước chân, nên cũng không ai có thể đi qua hết những bất an trong đó bằng đôi chân của mình…
Có người đốt một thỏi trầm, ngồi trước Phật, nghe nửa đời phong sương lạnh buốt đã qua bỗng chốc ấm lại....".
(Cuộc sống nhìn từ Ô Cửa Thiền).
Nàng có một người bạn, có lẽ cũng thường ngồi trước Phật, nghe nửa đời phong sương lạnh buốt đã qua bỗng chốc ấm lại....Bạn bảo: "Ngoài đời gió giông và hơn thua quá, Phật từ bi...và tha thứ ...". Dẫu nghề của bạn là nghề "cao quý" trong những nghề "cao quý"....!!!
Còn nàng, thiền môn không phải là nơi nàng hay đến, chỉ thỉnh thoảng theo cô đồng nghiệp trẻ...bước chầm chậm trong khuôn viên chùa... Thôi thì...những lần ngồi bên hiên nhà... lắng nghe những yêu thương...Thôi thì...những lần bước chân lên sân thượng chăm những cỏ cây và nhìn những áng mây trôi với đôi mắt thật hiền...!!! Thôi thì...không đốt những thỏi trầm...chỉ những lần qua Phố...nghe trong tâm mình hai tiếng "bình yên"....!!!

HOÀNG HÔN...!!!
"Hoàng hôn ơi chầm chậm chờ ta với...
Kẻo tối trời, ta biết sẽ về đâu...".
Mượn bức thư pháp của một người bạn...những ngón tay gầy guộc của nàng...lướt trên bàn phím...gõ những con chữ...!
Một thời còn trẻ, nàng yêu những sáng tinh mơ, yêu những giọt sương long lanh trên lá...Có những bình minh...như một bức tranh vẽ...Đó là một lần nàng ra biển ...nhìn về hướng Đông, mặt trời vừa ló dạng...Đó là một lần trên chuyến xe sớm từ SG trở về...xe bon bon trên Quốc lộ và tấm kính xe vừa hạ xuống...Chỉ còn trong ký ức, trong hình dung...vì một thời...điện thoại chỉ để nghe và gọi, chưa lưu giữ được điều gì...!!!
Rồi...thời gian đi qua...những bộn bề công việc, những đứa con, những lo toan cho cuộc sống gia đình, nàng bỏ quên những cảm xúc về buổi trưa, lúc xế bóng của ngày, của đời người...Để rồi một chiều dừng chân chầm chậm...nàng chợt nhận ra rằng...Nàng đã lưng chừng mùa thu...và ngoài kia cũng lưng chừng giữa chiều và tối...Là Hoàng hôn...! Hoàng hôn của những người đàn bà...Và nàng yêu hoàng hôn từ dạo ấy...Cứ muốn giữ cho mình những khoảnh khắc lưng chừng ...Muốn chuyến tàu hoàng hôn cứ vẫn cứ đi...cứ đi... và...sẽ còn rất xa...mới đến ga cuối...!
Nàng là người đàn bà của cuộc đời rất thực...Nếu không thể có những điều
mình thích...thì cứ yêu những gì mình có...Đã đứng bên kia triền dốc...thì cứ yêu hoàng hôn...Và khi lan man, nàng lại chợt nhận ra một điều...Hoàng hôn là thời điểm đẹp nhất trong ngày....Những áng mây vàng, đỏ, tím...đan xen nhau...những dãi nắng sắp tàn nhưng lung linh diệu vợi...những cảm xúc cũng rất mênh mang... Và người đàn bà trong chốn hoàng hôn...có những thứ mà thời thanh xuân, hay nồng nàn thời thiếu nữ không bao giờ có được...(riêng nàng, hoặc cho một số người phụ nữ không còn trẻ...xin đừng ném đá...).
Bạn có bao giờ ra biển lúc hoàng hôn chưa...?
"Biển chỉ đẹp, khi hoàng hôn buông xuống..." (trong trang của anh TAT)...Vâng! nàng yêu hoàng hôn trên biển...Khi hoàng hôn đang dần buông xuống...những vệt nắng trải dài nơi cuối chân trời...Nhìn về phía cuối chân trời...có ai đó nghĩ là một sự kết thúc, còn nàng, cho riêng nàng...chỉ là một sự bắt đầu, một sự bắt đầu cho những an nhiên, cho những bình yên giữa cuộc sống xô bồ...!
Nàng thích... "Hoàng hôn ơi chầm chậm chờ ta với..."....Bởi cái khoảnh khắc hoàng hôn trong nàng mang một màu chiều...màu của người đàn bà đã bước qua những tháng năm cũng đầy bôn ba, đôi khi giông gió... để rồi yên bình lặng lẽ theo về trong từng con nắng cơn mưa...!
Còn "Kẻo tối trời, ta biết sẽ về đâu..." ư???. Biết đâu, một ngày đẹp trời nào đó, nàng lại gõ gõ cho nàng những điều rất yêu thương khi đêm về, khi hoàng hôn bỏ nàng đi mãi...Ừ! Thì đêm cũng đẹp...nếu lòng người chỉ đong đếm những an yên...!!!
"Hoàng hôn ơi chầm chậm chờ ta với..."



NÓ...!!!
Hôm nay nó vào phòng phẫu thuật...Mong rằng kết quả xét nghiệm cuối cùng không phải là K...!
Nó là một trong số ít những đứa bạn thuở trung học đã ghé vào thăm nơi nàng ở, một thị trấn nhỏ hiền hoà...đầy nắng và gió...! Dù QN- VT cách nhau cũng không gần...!!!
Ngày còn đi học, hai đứa hẹn nhau, cùng đi, cùng về...có những hôm trời
 mưa lầy lội phải xăn quần xách dép...để đến trường...! Dẫu không cùng lớp, nhưng cái nghèo, cái khó...làm hai đứa gắn bó với nhau...!!!
Ngày nó lấy chồng, nàng cũng lu bu với nó...Rồi nàng đi xa...Một thời gian dài nàng không liên lạc với bạn bè...kể cả nó..!
Từ khi có điện thoại, hai đứa lâu lâu lại hứng chí tám với nhau..!
Tết năm ngoái, lần đầu tiên nàng về ăn tết với mẹ sau những tháng năm đón giao thừa xa xứ...Chiều 30 trong cái rét cuối năm, co ro trong áo khoác, khăn quàng, nàng đến nhà nó...Những câu chuyện không đầu không cuối...đến lúc ra khỏi cửa, trời đã nhá nhem...!
Hai đứa cầm sổ hưu cùng tháng, cùng năm...!
Nó vào SG...
Một ngày tháng Tư, nó hẹn...
"Đám cưới xong, ghé nhà tao, ngủ với tao một đêm để tám chuyện ngày xưa...Hôm sau tụi mình đi thăm Thầy Cô...".
Vậy rồi, nó phải vào bệnh viện...Nàng thì cái đầu cứ lâng lâng...! Dự định một buổi tối gặp lại bạn bè xưa cũ không thực hiện được...!
Khi nàng gõ gõ những con chữ này...thì nó đã ra phòng hồi sức...Cầu mong chẩn đoán ban đầu chỉ là nhầm lẫn. Mong rằng kết quả xét nghiệm cuối cùng sau khi phẫu thuật không phải là K...!!! Cầu mong an lành cho nó...!!!

MÂY TRẮNG...!!!
Đã bao lâu rồi Mi không ngửa mặt lên trời nhìn mây trắng lang thang???

Mi cũng không hề nhớ...Chỉ biết, chiều nay...thiên hạ ngao du đâu đó, Mi bước lên sân thượng...cái sân thượng đã được phục hồi sau nhiều năm bị bỏ quên, như Mi đã từng bỏ quên những ngày tháng...và ngước nhìn...!!!
Bầu trời trong xanh, mây bồng bềnh...Mây trắng sẽ về đâu? Hay cứ lang thang qua phố qua phường qua từng góc núi...Mây trắng có những con đường để phiêu du...cứ miên man như cảm xúc của một người lãng đãng như Mi...Mây cứ trôi...có vô tình, vô tâm???...mà sao Mi lại thấy có những lúc mây nhẹ bẫng...như vô hồn...! như những lúc lòng Mi...trống rỗng...!
Có những lần Mi nhìn những đám mây đen...ồn ào như những đam mê...rồi hoá thân rồi... tan vào đất trời, vào cát bụi...Còn bây giờ, mây trắng cứ bàng bạc trôi đi trong chiều...chầm chậm chầm chậm trôi đi trong ánh mắt Mi....Mây trắng ngang trời, và về đâu hở mây???
Tự dưng Mi nghĩ...giá như được làm mây trắng...Ừ! sẽ được phiêu diêu ngắm những xóm làng, phố thị, những toà cao ốc thật cao, những túp lều bé nhỏ, sẽ lang thang đến góc biển chân trời...!
Nhưng mà...người ta bảo...Mây vô tình lắm..mây không neo đậu nơi đâu, mây cứ buông mình theo chiều gió...long đong vô định...mặc ai cứ ngóng chờ...!
Nhưng mà...Mây cũng đẹp lắm... khi những vầng mây quy tụ lại...một bức tranh huyền ảo, thanh thoát...qua khung cửa sổ của cánh chim sắt...Mi hình dung như một chốn bồng lai...!
Ai đó đã viết..."Ngàn năm mây trắng vẫn còn bay..."
Mi chợt nghĩ: "Đời người có bao giờ như mây trắng...???"!!!

NHÀ...!!!
Nhà không cần lớn, chỉ vừa đủ cho những yêu thương...Nhà không cần cao, chỉ một sân thượng be bé cho những cây rau sạch...cái sân thượng vừa đủ cho Bo chạy loanh quanh và ngắm ông trăng không còn tròn và sáng như độ rằm vừa qua..., vừa đủ cho cả nhà ngồi bên nhau hóng gió...!
Ừ! Cũng đã rất lâu lắm rồi, nhà mới đông và đủ như thế...Thêm 5 thành viên, căn nhà thấy rộn ràng...Cũng mới sáng qua, nhỏ đồng nghiệp trẻ ghé đến...đi dọc từ trên xuống dưới..."sao vắng vẻ thế cô?"...!!!
Hôm lễ, tụi nhóc ngao du cả...Sau đó Mẹ định lên SG vài bận, nhưng lại không thể...vì đầu cứ lâng lâng, cái lâng lâng hình như giống say rượu, chứ chẳng phải say tình...
 nên không dám bước lên chuyến xe đi thành phố...Chiều tối qua chúng kéo nhau về...Bữa cơm tối muộn hơn thường ngày...vì đứa nào cũng phải xong công việc của chiều cuối tuần...mới rời SG...!
Một lần xưa lắm rồi, thằng nhóc bảo: "Bố Mẹ đừng bán nhà này nghe, để sau này...là nơi con cái của con và chị Tr về đây nghỉ mát..."!!! Mà nàng thì cũng chưa bao giờ có ý định bán...QN, NA hay SG, với nàng thì cũng chỉ là nơi đến và đi...(ít nhất là đến thời điểm này)... Ai cũng chọn một nơi để ở...để sống đúng với ý nghĩa của cuộc đời...!
Ngày xưa, người ta thường nói..."ra đi để tìm miền đất hứa...", còn nàng, ra đi...rồi tìm neo về một thị trấn nhỏ...Ừ! Thì chỉ một thị trấn nhỏ, nơi những đứa con nàng lớn lên từng ngày...trong yêu thương của Bố Mẹ... rồi đi vào cuộc sống...và lập nghiệp ở thành phố...Lịch sử đã không lặp lại, những chuyến đi về không cách trở và khó khăn như nàng khi xưa...!
Ừ! Với nàng...cái khoảng cách không gần nhưng cũng không quá xa giữa thành phố ồn ào và cái thị trấn be bé...cũng là một niềm vui không nhỏ trong gió heo may của một đời người...!!!