Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019

PHIM & ĐỜI...!!!

*Thư lấy ví của Vũ để bỏ vào đó một lá...bùa hộ mệnh. Là ảnh của cu Bon.
"Bố Bon cố lên!".
..........
*Họ chưa già, nhưng cũng không còn trẻ. Con trai đầu của họ cùng tuổi với đứa thứ hai của Vi. Thị trấn nhỏ, chỉ vừa đủ cho những vòng bánh xe trong một buổi chiều tà. Nên mọi chuyện của ai đó, đều không thể là bí mật mãi mãi...
Họ đã có một căn nhà rất lớn...
Rồi căn nhà được chuyển chủ.
Họ ly hôn.
Hai vợ chồng, mỗi người một chốn và vẫn loanh quanh nơi thị trấn này
Như nhiều người. Chia tay là chuyện của gia đình họ. Hạnh phúc và bất hạnh chưa hề có chung một khuôn mẫu. Lựa chọn đi cùng nhau suốt quãng đường đời hay buông tay nhau là của riêng mỗi người. Và chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ vì sao họ hai lối....
.............
Cách đây không lâu, vợ chồng Vi ghé thăm một người quen.
....................
-Ông con ở bên này nè cô...
Thằng bé con của vợ chồng ấy, là học trò cũ của Vi, hắn đang loay hoay với khóm hoa nơi căn nhà mới...căn nhà cạnh nhà ông hắn..
..................
Ông ngoại thằng bé cho một vạt đất. Vợ chồng họ làm một ngôi nhà nho nhỏ....Và họ về sống với nhau...
......................
Nghe nói....Người chồng bị bệnh. Hiện tại vẫn khoẻ. Nhưng đó là căn bệnh được gọi tên là "căn bệnh của định mệnh...".
........
Nghe nói...Người vợ muốn cả hai về chung nhà để tiện bề chăm sóc cho chồng.
............
*Đàn bà đa số là vậy. Trong phim lẫn ngoài đời....
Họ thường quên đi những tổn thương, luôn bao dung mở rộng vòng tay để đón lấy người đàn ông
là bố của những đứa con mình...!

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2019

THANH XUÂN...!!!





"Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa...".


Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2019

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở TẦNG 11 & BÁC BẢO VỆ...!!!


Hơn 9h sáng....
-Hôm nay sao Bác ăn sáng trễ thế?
-Bà nhà tôi lu bu với mấy đứa cháu...giờ này tôi mới có phần...
Một tô bún...
............
Con bé sắp đến giờ ngủ, cách duy nhất bé ngủ ngon trên võng để cho ông ngoại tha hồ lướt net là bà ngoại phải cho bé vào xe đẩy, đi ra, đi vào, đi qua, đi lại nơi sảnh...đến khi mắt bé lim dim...
.............
Một chiếc xe ôm dừng trước sảnh, người đàn bà không còn trẻ ngồi phía sau. Người đàn bà tầng 11 đi lọc máu đã về. Tôi biết, vì có những lần tôi đã gặp người đàn bà ấy ở sảnh, và cũng đôi lần nghe những đứa con kể chuyện...
............
Bác bảo vệ đặt tô bún đang ăn nửa chừng vào cái bao ny lông đựng nó lúc nãy, buộc lại và để vào hộc bàn...
Bác ghé vào góc sảnh lấy chiếc xe lăn, đem xuống đường, đỡ người đàn bà ấy xuống đất, dìu đến xe lăn và đẩy xe lên sảnh, vào thang máy...Bác đưa người đàn bà ấy lên tầng 11 rồi quay về chốn của mình...
.........
Bác tiếp tục ăn sáng. Tô bún có lẽ đã nguội...
💜
...........
Người đàn bà bị bệnh thận đã lâu. Đứa con gái đi làm. Một tuần 3 lần, tự mình đến bệnh viện lọc máu.
...................
Những đứa con kể về bác bảo vệ của block mình....rất nhiều...Một người đàn ông trên 60 chỉ đi, đứng và ngồi từ 6h sáng đến 6 giờ tối, từ ngày này sang ngày khác kể cả thứ 7, Chủ nhật... Vậy mà vẫn vui vẻ, vẫn thường xuyên giúp đỡ nhiều người, nhận hàng giúp nhà này, chuyển phụ đồ đạc người kia vào thang máy...
..........
Tôi nghĩ đến tô bún đang ăn nửa chừng, nghĩ đến ánh mắt biết ơn của người đàn bà, nghĩ đến nụ cười của bác bảo vệ...
Ngoài kia SG đang ồn ào tấp nập, người ta chỉ kịp lướt qua nhau...
Nơi này, những yêu thương đang chầm chậm...Chẳng phải gia đình, cũng không là người thân...Chỉ là tình cảm giữa người và người...Vậy mà thật ấm áp, thật bao la...
..........
Ngày xưa chắc bác ấy đẹp trai. Bởi bi chừ bác đẹp lão...Nhưng với tôi, cái đẹp bên trong tâm hồn bác mới thật tuyệt vời...

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ...!!!


Lâu rồi..
- Alo, PT "mít ướt..."
Nàng nhận ra là thằng bạn còi chung lớp khi xưa (bi chừ thì hết còi).
.........
-T "hột mít", đang sống ở đâu vậy?
Nghía cái hình đại diện của cậu ấy, nhận ra người quen...
.............
Còn hắn. Thấy hắn bấm nút kết bạn, thấy hắn like những stt của nàng...Thấy những bạn chung là những đứa cùng lớp phổ thông...Vào trang của hắn thì chỉ thấy mờ mờ, chẳng biết khói hay sương? Nàng ngại, không bấm nút xác nhận...
............
Ngồi đợi xe chuyển bánh, nàng qua tin nhắn:
-Có quen hông ta?
-...PT má phính...
............
-Thấy PTN trên face, cứ nghi nghi rồi...
-Nhưng tưởng PT còn ở Cà mau...
Nàng nhớ ra hắn, hắn là 1 trong 2 đứa con trai “bơ đời” trong lớp...
Cứ nghĩ nàng là đứa "mất tích" lâu nhất...Nhưng không phải, lâu nhất là hắn. Từ mùa hè năm cuối ở trường phổ thông, bi chừ hắn mới xuất hiện. Mà bất ngờ thật. Hắn sống cách nàng không bao xa.
...........
Hắn gọi cho nàng, khi nàng chuẩn bị đi ăn chơi cùng nhóm bạn không còn trẻ...Nàng không thể đón hắn tại nhà... Hắn nâng ly cùng những đứa bạn của nàng...trong ngày 20/11.
................
Hắn thay đổi nhiều, cái vẻ “bơ đời” không còn nữa. Biết đâu, có những lần hắn và nàng cùng trên chuyến xe từ SG về nơi đây, chạm mặt nhau, nhưng không hề nhận ra nhau, vì đứa nào cũng “già chát”....
Cuộc đời là những bất ngờ. Hẹn hò hoài, nhưng rất khó để mà gặp. Vậy mà, hắn với nàng lại gặp nhau, gặp nhau ở cái huyện nhỏ bé này...
.........
Tiễn hắn về, khi tiệc chưa tàn...Hắn nói với nàng một câu...Nàng cười...Đúng là...Hơn nửa đời người, phong trần bôn ba khắp chốn, nhưng có những khi vẫn là “cậu học trò nghịch ngợm” năm xưa...
......
Nàng muốn nói lời cảm ơn đến hắn...Khi hắn đã đến thăm nàng trong một ngày tháng 11...
......
Cảm ơn cái thế giới ảo này, nhờ trang face này mà rất nhiều người bạn cũ đã tìm về với nhau...

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018

THÁNG 11...!!!


*Quay lại năm nàng 18, nếu nàng chọn một ngã rẽ khác, không biết bi chừ nàng sẽ ra sao? sống ở nơi nào? Bởi, nếu chỉ cần thay đổi một ít, một ít thôi, thì có lẽ mọi thứ sẽ không như hiện tại...Chắc thế!
*Hiện tại, là những ngày không lo muộn giờ, là những ngày không có hội họp, là những ngày không còn phải sử dụng chút chất xám làm thêm làm bớt lo toan cho những đứa con...Nhớ thị trấn nhỏ, quay về nghe nắng nghe mưa...Nhớ tiếng bi bô của con trẻ, lại lên xe đi SG...Mệt mỏi, lâng lâng, đau đầu, nhức khớp...ngày còn đi làm, thuốc và thuốc, để chiến đấu với công việc...nhưng bi chừ nghe lời thằng nhóc: “Mẹ nghỉ ngơi, sẽ khỏe...”, thấy cũng hiệu quả...
*Tháng 11! Người đàn bà đang bước vào chiều, và hoàng hôn đang chập chờn phía trước...Người đàn bà đôi khi cứ lãng đãng, lan man trong những ngày đầy nắng, có lúc chênh vênh trong một chiều mưa tuôn, thỉnh thoảng lại nhớ nhớ quên quên một điều gì đó.
*Tháng 11...Tháng 11 của riêng nàng...
Tháng 11! Sớm mai thức dậy... nhận ra... già thêm một tuổi. Chợt nhớ đến câu nói đùa anh xã: "Em đừng nên gặp người yêu cũ...". Nhớ đến lời dặn dò của cô bạn: "gặp người quen xưa nên khoác áo dài tay...". Thời gian thường ưu ái cho cánh mày râu, và luôn tàn nhẫn với phụ nữ. Ai cũng biết thế...Nên nàng...quên đi những câu ấy...hi...hi...
Tháng 11! Có một ngày, một ngày riêng cho những ai đang và đã từng gắn với nghề giáo... Ra đi... cứ hẹn với lòng, sẽ có một ngày 20/11 nàng sẽ trở về ngôi trường ấy, nơi gom giữ một thời con gái, nơi nàng tập tễnh bước chân lên bục giảng, nơi có những lời dạy dỗ của Thầy Cô, là tất cả hành trang nàng mang theo trong suốt cuộc đời cầm phấn...Nàng hẹn, nhưng cũng chỉ là hẹn...Bây giờ thì đã muộn. Khi nàng đã cầm sổ, thì Thầy Cô không còn ai ở trường. Đôi khi nàng lại biện hộ cho nàng, “chỉ vì nghề của mình...”. Nhưng cũng chỉ là biện hộ. Giá như thời gian quay ngược trở lại, nàng sẽ khác đi. Nàng sẽ trở về, dù chỉ một lần...nàng sẽ trở về trong ngày 20/11.
*Cảm ơn cuộc đời, chẳng biết duyên may hay số phận...Nhưng gió giông hình như đứng ngoài cánh cửa, dẫu bình yên chẳng phải luôn đi cùng với những tháng năm dài...Chấp nhận, căng buồn khi gió đổi hướng, và tiếp tục...như con thuyền ra khơi...Nếu nói nàng chẳng hề mơ ước, có lẽ là sai. Nhiều lúc cố đơn giản hoá cuộc sống, nhưng đôi khi cũng không tránh khỏi những ước mơ...nàng đã từng có những mơ ước mà “khó như hái sao trên trời...”, lạ thế! Để rồi, nàng chợt nhận ra rằng, cuộc đời là những mảnh ghép, là những mảnh ghép, thì làm sao mà hoàn hảo...Ừ! Thì chấp 
nhận...Và ung dung bước đi. Thế thôi! *
P/S: Cho ngày 14/11 và 20/11.

HU...HU..MÌNH KHÔNG THỂ TRẢ LỜI CÁC COM. BẤM VÀO TRẢ LỜI, KHÔNG HIỆN RA Ô ĐỂ TRẢ LỜI. BẠN NÀO GIÚP MÌNH VỚI...


Phong Sương ơi! giúp chị với. Trả lời đúng 1 com thì..."VŨ NHƯ CẨN"

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018

HAI CHIẾC GIÀY...!!!

@Chiếc giày thứ nhất...thiên hạ gọi là "chiếc giày bay". Chủ nhân của "chiếc giày bay" bị phạt 750k.
@Chiếc giày thứ hai, quai hậu của chiếc giày cao gót vướng vào chân ga. Hậu quả đau lòng. Đang chờ xem hình phạt.
@Chủ nhân của chiếc giày thứ nhất là cô gái dịu dàng...Nụ cười dễ thương, đong đưa trên võng...
Người xưa nói đố có sai: "tức nước thì vỡ bờ...".
@Chủ nhân của chiếc giày thứ hai, là một người đàn bà lắm tiền...
@Đàn ông nhậu nhẹt say xỉn, là những lo âu vô ngần của những người đàn bà làm vợ, làm mẹ...
@Vậy mà vẫn có những người đàn bà nặc mùi bia rượu dám cầm vô lăng...
@Khiếp, hãi....


Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

CON NÍT...!!!

CON NÍT...!!! (1)

Đôi chân bá đạo...
Đôi dép cũng bá đạo...
Cánh cửa kéo ra...Mẹ bế em Bi ra hành lang...Và hiển nhiên hắn có mặt ngay, thường xuyên như mọi lần, mỗi khi có người ra khỏi nhà...
Hắn tìm dép...
Hơ...hơ...Miễn là có cái dính nơi đôi bàn chân là được...
Túm lại: Con nít...khoẻ, thích thì làm, không bận tâm nhiều điều...
Chỉ cần nhớ: ra khỏi cửa, mang dép, còn...chiếc nọ xọ chiếc kia...chỉ là chuyện nhỏ...hi...hi



CON NÍT...!!! (2).
*** Buổi chiều hôm trước...
-Ba của cậu M đâu hở ba?
Câu hỏi thật khó...
Chần chừ...rồi ba hắn cũng trả lời.
-Ba cậu M đi làm ở xa, xa lắm...
...........
-Sao Ba cậu M không về?
-Ừ!.... Thì...ba cậu M sắp về...
***Đêm qua...
Hai ba con hắn chơi đùa ở phòng khách.
-Ba cậu M là ai hở ba?
.......
***Bất chợt...
Hắn cứ bi bô nói về một người nào đó, hỏi nhiều thứ về một người nào đó...mà hắn đã từng biết...
***Làm cô giáo cả đời, có những tình huống cô giáo giải quyết gọn, lẹ, phù hợp...Vậy mà có những lúc cô giáo đành chịu mất điểm trước con bé vừa mới bước sang tuổi thứ tư...
***"Ai đó đã bước ra khỏi cuộc đời của ai đó...". Nói thế nào để con bé hiểu...đừng nhắc, đừng quan tâm...???
***Nhưng mà...con nít vẫn hay...
Muốn thì hỏi. Thích thì nói...
Chẳng bù với người lớn...
Người lớn thì có những chuyện lặng lẽ để trong lòng, với lý do: đã là quá khứ...
***Thèm làm con nít.!