Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

CON NÍT...!!!

CON NÍT...!!! (1)

Đôi chân bá đạo...
Đôi dép cũng bá đạo...
Cánh cửa kéo ra...Mẹ bế em Bi ra hành lang...Và hiển nhiên hắn có mặt ngay, thường xuyên như mọi lần, mỗi khi có người ra khỏi nhà...
Hắn tìm dép...
Hơ...hơ...Miễn là có cái dính nơi đôi bàn chân là được...
Túm lại: Con nít...khoẻ, thích thì làm, không bận tâm nhiều điều...
Chỉ cần nhớ: ra khỏi cửa, mang dép, còn...chiếc nọ xọ chiếc kia...chỉ là chuyện nhỏ...hi...hi



CON NÍT...!!! (2).
*** Buổi chiều hôm trước...
-Ba của cậu M đâu hở ba?
Câu hỏi thật khó...
Chần chừ...rồi ba hắn cũng trả lời.
-Ba cậu M đi làm ở xa, xa lắm...
...........
-Sao Ba cậu M không về?
-Ừ!.... Thì...ba cậu M sắp về...
***Đêm qua...
Hai ba con hắn chơi đùa ở phòng khách.
-Ba cậu M là ai hở ba?
.......
***Bất chợt...
Hắn cứ bi bô nói về một người nào đó, hỏi nhiều thứ về một người nào đó...mà hắn đã từng biết...
***Làm cô giáo cả đời, có những tình huống cô giáo giải quyết gọn, lẹ, phù hợp...Vậy mà có những lúc cô giáo đành chịu mất điểm trước con bé vừa mới bước sang tuổi thứ tư...
***"Ai đó đã bước ra khỏi cuộc đời của ai đó...". Nói thế nào để con bé hiểu...đừng nhắc, đừng quan tâm...???
***Nhưng mà...con nít vẫn hay...
Muốn thì hỏi. Thích thì nói...
Chẳng bù với người lớn...
Người lớn thì có những chuyện lặng lẽ để trong lòng, với lý do: đã là quá khứ...
***Thèm làm con nít.!


Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

THÁNG CHÍN...!!!

THU...!!!
Có những ngày ánh mắt lại chạm vào những pic rất cũ...Là những bông hoa thạch thảo tim tím, mà cô đã mang về từ một hàng hoa trên phố...Chợt nhớ mùa thu, dẫu mùa thu đang hiện hữu...Chợt nhớ ngày xưa, khi thấy một bức ảnh chỉ hai màu đen trắng, mộc mạc...
Bây giờ là những ngày tháng 9... Lưng chừng thu...Như cô đang lưng chừng giữa những con gió heo may...
Không hiểu tại sao, cô lại cứ muốn gõ gõ về những ngày tháng 9.
Không hiểu tại sao, cô vẫn cứ nhớ những ngày tháng 9, những ngày cô quyết định rời quê, những ngày cô bắt đầu đi xa, là những ngày....

Lang thang về trang spot, lại thấy những tháng 9 trong từng con chữ, những con chữ từ những phím gõ, không từ những nét bút trên từng trang giấy như những ngày thật xa xưa..
Ừ! Thì cứ nhớ, nhưng đã không còn khắc khoải, nhớ trong bình yên, nhớ như những nốt  nhạc trầm ...Lắng đọng...Thế thôi...!!!
.............
@@@@@@@@@@@@
12/9/2017.
THÁNG CHÍN...!!!
Cô... của những ngày tháng Chín...Mùa thu...Những chiều ngược gió, những lọn tóc rối tung...Những cảm xúc đi hoang, theo từng góc phố...Một thời con gái, phấn son chỉ thay bằng hương lúa cỏ cây...Vậy mà mùa thu vẫn cứ ngọt ngào trong từng chiếc lá...Là những tháng Chín đã xa...thật xa...!!!
Cô...của những ngày tháng Chín...Những ngày tháng Chín cách đây 31 năm...Có lẽ không phải là duyên may, có lẽ cũng chẳng là số phận...Mà chỉ là một sự lựa chọn...Có những sự lựa chọn mà chỉ có riêng cô mới hiểu vì sao...! Để rồi có những ngày cô chẳng biết cuộc đời sẽ về đâu?
Những ngày tháng Chín năm ấy thật buồn...Trời thu man mác...cô đã mang theo một thời con gái với những điều rất riêng...! Chuyến xe đã đưa cô ra đi...!
Vậy mà quay đi ngoảnh lại...
"Chiều hôm thức dậy
Ngồi ôm tóc dài
Chập chờn lau trắng trong tay...".
...........
Và bây giờ, cũng những ngày tháng Chín...!!!
Cô chợt thấy rằng..."Đời vẫn bình yên...", dẫu ngoài kia còn nhiều giông gió...!!!
..............
@@@@@@@@@@@@@
18/9/2016
THÁNG CHÍN...!!!
Ba mươi năm trước... Một ngày tháng 9, một sáng lưng chừng thu...Người con gái chạm vào ngưỡng cửa đàn bà...
Những bước chân...rời phố thị...Vội vã vì đã trễ rồi một năm học mới, đến nỗi câu giả từ cũng không kịp đến người quen...!
Bây giờ cũng những ngày tháng 9...Ngoảnh lại nhìn vừa đúng 30 năm. Ba mươi năm cho cả một đời người, không đủ dài và hình như cũng không hề ngắn...Chỉ biết, môi không còn hồng như nắng và tóc cũng chẳng còn xanh...!
Cô còn những gì từ mùa thu xa xưa ấy???. Cô góp nhặt được bao nhiêu yêu thương trong những mùa thu cô ngang qua???. Những gió những mưa những mùa giông bão. Những nắng những trưa những chiều mong nhớ...! Những đắng những cay cuộc đời mang đến...! Những thoáng hương xưa chợt về trong mắt...! Một chút chênh vênh trong ngày gió chướng...! Và những miên man miên man trong chiều thu vàng...!
Quay về mùa thu năm ấy...bắt đầu từ thời điểm mùa hạ đã ngang qua, nếu được chọn lại... thì cô vẫn lựa chọn như xưa, vẫn người đàn ông cùng bước bên cô, và vẫn chọn... ra đi...Ừ! Ra đi... Dẫu hành trang mang theo là tất cả yêu thương của một thời con gái, dẫu trên bước đường không ít những gian truân...! Nhưng ...có những bình yên mà chỉ riêng mình mới hiểu...! Có những điều mà mãi mãi chỉ là những góc khuất trong một ngăn kéo... Một ngăn kéo thường khoá kín...! Một lần "Sao chồng gần không lấy, mà lấy chồng xa?". Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ...Ừ! thì duyên...!
Ngày ấy, ai biết được mùa thu của 30 năm sau sẽ ra sao? Miền sông nước mênh mông hay phồn hoa đô thị?
Ừ! thì một thị trấn nhỏ hiền hoà, mưa vừa đủ mát, nắng vừa đủ ấm...Giông bão nếu có...chỉ trong lòng người, còn đất trời vẫn bình yên... dẫu đôi khi chợt về một vài cơn gió lớn!
Ừ! thì khi mỏi gối chồn chân, SG không là nơi xa lắm, một chuyến xe sớm cũng kịp để lấy cho mình một phiếu vào bệnh viện...!
Ừ! chỉ cần vài ba giờ đồng hồ thì những đứa con có thể trở về với Bố Mẹ trong những ngày lễ tết...!
Nhưng con đường về nơi cũ...vẫn còn xa! Thì... cuộc đời có cho ai tất cả, có lấy của ai mọi thứ? Cô biết điều đó mà...!
Ba mươi năm. Ở một nơi chỉ có hai mùa mưa nắng, mượn chút thu vàng, mượn những chiếc lá rơi....để lan man trong từng con chữ...!
.................
@@@@@@@@@@@@@@
20/9/2015
THU...!!!
Chỉ còn một chút nồng nàn nơi góc phố...Một chút hương rất nhẹ...đủ để người đàn bà nhận ra rằng mùa thu vẫn còn đâu đó...
Mùa thu của đời người...mang theo những ngọn gió heo may, những con gió chưa mang màu hiu hắt...Mùa thu của đời người ... mang theo những cơn mưa rất nhẹ, những giọt mưa chưa ướt đẫm những nỗi niềm...
Người đàn bà muốn giữ lưng chừng mùa thu...muốn gom những sáng tinh sương thoảng hương hoa sữa...Và cũng chỉ cần một chút nồng nàn nơi góc phố...
Thỉnh thoảng....
Người đàn bà lại mơ về những ngày tháng 9 năm xưa...Có những giấc mơ hoang hoải...
Thế thôi...!!!
.....................
@@@@@@@@@
29/9/2014
MÙA THU RẤT XA..!!!
Có một mùa thu rất xa, nhưng chưa bao giờ là xưa cũ...Cô biết thế, và mãi sẽ như thế...
Cô ra đi trong một ngày lưng chừng thu, khi năm học mới đang bắt đầu...Sau lưng cô là kỷ niệm, là những ngày êm đềm của một thời con gái, là những yêu thương mà cô mang theo trong cuộc hành trình...Gần 30 năm, cũng những ngày tháng 9 như thế này, nắng nhạt nhòa, mưa lưa thưa, lá vàng bay bay trước gió... Chuyến xe đưa cô theo chồng về xứ lạ...Cô tập quen dần với những chiều không còn lang thang trên phố...cô tập quên đi những ly cafe trong từng quán nhỏ...Cô như một loài chim di đi về phương nam trong mùa giông bão...
 Cũng một mùa thu, cô rời miền sông nước...Và cô chọn một vùng quê nơi miền đông nam bộ dừng bước lãng du....
Những mùa thu đi qua, cô cũng đã lưng chừng mùa lá rụng...Thị trấn nhỏ, hiền hòa...cho cô thật nhiều quý giá, là những đứa con, là cuộc sống gia đình, là bạn bè, là công việc...Vậy mà bất chợt cô cứ nghe đâu đây tiếng vọng về của một mùa xưa cũ...!!!
@@@@@@@@@@@@@
25/9/2013.
NHỮNG NGÀY THÁNG 9...!!!
Một sáng mùa thu... không nắng, không mưa...chỉ hơi se lạnh...Những ngón tay gầy guộc cứ vu vơ trên bàn phím...
Bây giờ là cuối tháng 9. Cô cũng đã bận rộn với công việc, những công việc đời thường như những năm qua. Có chăng cô chắt chiu hơn những ngày tháng!!! Bởi thời gian có quay ngược bao giờ???
Cũng những ngày cuối tháng 9...năm xưa... Cũng một ngày lưng chừng thu như thế, cô rời xa phố nhỏ, khi năm học mới đã bắt đầu...Để rồi  mỗi độ thu vàng, cô cứ mông lung...nhớ về một thuở...Cô hiểu, ra đi cũng là một cách để yêu thương...Yêu cô... yêu người đàn ông của cuộc đời mình...và yêu cả những người còn ở lại...
Một ngày cuối tháng 9...năm xưa...cô theo chồng về nơi xứ lạ...nơi tận cuối trời Nam! Khi những khó khăn chất chồng, anh trai cô hỏi: "Em có về lại QN không?", rưng rưng nước mắt, cô trả lời: "Em ở lại...".  Cô bắt đầu cố gắng tập làm quen với những buổi chiều  không còn lang thang trên phố, làm quen với những chiều chỉ biết ngắm nhìn con nước lênh đênh...
Rồi cũng một ngày cuối tháng 9..."Em có về lại QN không?", người đàn ông của cuộc đời cô lại cũng hỏi như thế, khi bắt đầu rời khỏi sông nước miền Nam...
Và cô đã đến nơi này...hơn 20 năm, và cô biết cô quyết định không trở về là đúng. Không ai hiểu cô hơn chính bản thân mình...Cô không trở về nơi mình sinh ra và lớn lên cả thời con gái, cô không trở về nơi cô đã có những ngày tập tễnh đứng trên bục giảng, nơi đã có 3 năm cô đến trường, ngôi trường mà định mệnh đã đưa cô gắn bó với anh...
Cô biết, cuộc đời là những mảnh ghép, mà đã ghép thì làm sao hoàn hảo. Đôi lúc nỗi buồn cũng bám lấy cô, đôi khi những nỗi nhớ vu vơ lại quay về, có lúc cô cũng chợt mông lung theo những giọt mưa giọt nắng...Cô biết, mình thuộc tuýp người  lãng mạn, với trái tim khá nhạy cảm...nhưng cô cũng đủ mạnh mẽ để tiếp tục bước đi sau những chông chênh của cuộc đời...
Những ngày cuối tháng 9, lang thang theo những dòng cảm xúc...rồi cô cũng lại trở về với người đàn bà của cuộc đời rất thực...
@@@@@@@@@@@@@
18/9/2012...
CHO NHỮNG MÙA THU...!!!
Nơi này...mùa thu không có lá vàng rơi...
Mưa rất nhẹ...trong đêm rơi tí tách...
Nắng nhạt nhòa...mang dấu vết heo may...
Cô lại miên man đi tìm những mùa thu cũ, những ngón tay gầy guộc muốn gõ gõ những mông lung...Ngày ấy, giữa độ thu vàng, trong góc chiều lá chín, người ra đi ...không dám ngoái lại nhìn...Hành trang mang theo là những ngày làm học trò con gái, tóc xõa buông dài trong gió xôn xao...Là những chiều tập làm cô giáo...mà hàng ghế cuối cùng...thầy giáo cũ đang nghe...Là con đường đến trường...thênh thang trong nắng...Là những lúc ngược chiều gió thổi...bánh xe nào nặng trịch những vòng quay...
Ngày ấy, giữa độ thu vàng, những bước chân lạ lẫm, sông nước miền Tây, bồng bềnh những lục bình tím ngát...Vậy mà ...đã biết bao độ thu vàng như thế!!! Những mùa thu cứ lặng lẽ trôi qua, với những lo toan đời thường cứ vướng víu...Để rồi một khoảnh khắc lặng yên, cô lại nhớ về những điều đã cũ...
Nơi này vào thu khi sắc hoàng lan, sắc bằng lăng  đã nhạt dần trong mắt lá...Một chút u buồn trong mưa trong nắng...Một chút khát khao đã lãng quên  chầm chậm quay về...Đâu đây chiếc giỏ xe ngày cũ chở những hồn thu lang thang trong gió sang mùa...!!!
...........

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

GOM...!!!

VU LAN 2018...!!!
Ngày mai là 14...
Nhớ Vu lan năm ngoái, lần đầu tiên nàng đến chùa trong mùa Hiếu Hạnh...
Hôm kia  cô đồng nghiệp trẻ nhắn...
-Chị có về không?
.............
Nàng bấm máy...
-Chắc...chị không về.
...............
Vu Lan! nàng cầu mong hai mẹ của nàng luôn mạnh khỏe...Chỉ biết thế, khi cuộc sống đã đưa nàng về phương Nam, từ một sáng mùa thu năm ấy.
..............
Vu Lan này...
Nàng muốn viết về một người đàn ông . Người đàn ông nàng quen. Ừ! Thì cái thị trấn nhỏ này, bước ra khỏi nhà là gặp người quen. Một nụ cười, một cái gật đầu...Nàng muốn viết về anh, sau mỗi lần đến một quán cafe, nhưng cứ chần chừ, chần chừ...Cái phố của nàng chưa đi đã hết, nhưng quán cafe thì nhiều vô kể...Nhưng nàng chỉ gặp anh ở cái quán mà nhóm của nàng hay đến... (có những lúc nàng cũng đến những quán khác khi lang thang cùng bè bạn, nhưng chưa bao giờ nàng gặp anh..).
Tuần trước, nàng và cô bạn bước vào quán...Cái gật đầu chào như mọi lúc, nhưng tranh thủ khi hai cô bạn nữa chưa đến, nàng bắt đầu câu chuyện với anh...Con bé nhà anh  và con bé nhà nàng cùng lớp với nhau từ những năm cấp 2 và cấp 3...
............
Đang tán dóc với các bạn, nàng chợt nghe (hơi to)...
-Cô giáo đấy...
Nàng đưa mắt nhìn sang...Tiếng của anh.
Thì ra, anh đang nói với người đàn bà ngồi bên cạnh anh...Người đàn bà đã già, nên có lẽ nặng tai...
.......
Có những bức tranh mà không có họa sĩ nào vẽ được...Với nàng, thì trong một không gian thơ mộng, những điệu nhạc du dương, hình ảnh đẹp nhất không phải là một cặp tình nhân, một đôi vợ chồng trẻ, những chàng trai cô gái xinh đẹp với những chiếc điện thoại đắt tiền...mà là nơi... một già một trẻ đang trò chuyện. Một mái tóc muối tiêu đang nâng niu mái tóc bạc...🌹
Đôi khi nàng muốn cầm điện thoại lên và lưu những khoảnh khắc ấy, nhưng vẫn là cái tính cố hữu trong nàng...”ngại”...Chiều hôm ấy trời mưa tuôn, nhưng nàng thấy lòng mình chợt ấm...
- Bà thích đến quán cafe cô à!
Một lần nào đó anh đã nói với nàng như vậy...
.......................
Có những đứa con thương mẹ vô vàn, nhưng có bao giờ con biết mẹ thích những điều chi? Biết đâu mẹ cũng muốn ngồi nhìn những giọt cafe, khi tuổi đời đã chồng chất...
................
Cảm ơn anh! Người đàn ông không sang trọng, không giàu có....nhưng là một trong những người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế gian này, là người đàn ông đã làm nên những yêu thương...và hiển nhiên không chỉ yêu thương trong mùa Vu lan này...🌹
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼

CHO TÔI...!!!
"Khai giảng năm nay có còn bồi hồi?...".
Cô bạn hỏi.
Bởi hắn biết bạn mình là người đàn bà lan man, nhưng cũng yêu cái nghề cầm phấn lắm lắm...
Sáng qua...5/9.
Cũng định gõ gõ vài dòng. Nhưng mở máy ra, thấy tin nhắn của cậu em...Cảm xúc lại trôi tuột...Khi nghe một người vừa trở về với cát bụ
Ừ! Cuộc sống vô thường, không ai biết những gì sẽ xảy ra trong khoảnh khắc tiếp theo... SG mưa, mưa ào ào. Và SG nắng, SG gió...trong một sáng tháng 9, mà nắng gió phố phường thì nàng không quen...!!!
............
Sáng nay... Lướt net, và nàng dừng lại "hình ảnh học sinh Lai Châu đi khai giảng...".
..........
Ngẫm...!
Bao nhiêu tháng ngày, và cho đến bây giờ...nàng vẫn yêu cái nghề nàng chọn. Nhưng thực ra, ngay phút này, nàng chợt nhận ra một điều, có lẽ hoàn cảnh khách quan đã điều khiển cảm xúc...
..........
Một QN, với những chiều lộng gió, con đường đến trường thật xa, nhưng nơi ấy là tất cả những yêu thương.
Một Cà Mau, với những khó khăn, nhưng 4 năm chỉ là một thoáng so với cả một đời người. Như chim thiên di, tìm nơi trú bão...Rồi đôi cánh ấy đâu còn ngại những gió mưa...
Một XM, nơi nàng dừng chân. Con đường đến trường, rất ngắn, ngắn đến nỗi, mưa chưa hề ướt tóc, nắng chưa hề ngăm da...
..............
Nếu có một lần, có một ngày khai giảng như nàng vừa post...Không biết nàng có được như những giáo viên trên ấy, bám bản, bám trường,  gieo từng con chữ...??? Có còn đủ kiên nhẫn để neo giữ hai tiếng "yêu nghề"???.
..............
Đôi khi cứ tưởng, cứ ngộ nhận rằng những tin yêu của mình là vĩnh cửu, nhưng thực ra nó phụ thuộc rất nhiều vào những yếu tố xung quanh...Cảm xúc đã tô vẻ thêm những sắc thái cho cuộc sống...Mà chỉ là cuộc sống từ những hoàn cảnh không quá khắc nghiệt...!
.............
Cảm phục, rất cảm phục, những giáo viên cõng con chữ lên vùng cao, vùng xa, xa lắc..Cảm phục những giáo viên băng đồi, vượt suối..., những giáo viên cứ bước, dẫu bùn lầy trơn trợt dưới chân...!
.........
Thấy mình nhỏ nhoi, khi lướt qua những hình ảnh của những thầy cô, những học sinh trên con đường đến lớp...đầy những khó khăn...
........
Giá như...giá như...quan bớt tham...Giá như...giá như... thay vì những tượng đài nghìn tỉ...
............🍀🍀🍀🍀🍀......
TUI...
Lá vàng, đang là mùa thu...Tui thì chắc đã sang đông😏.
Đưa thẻ cho thằng nhóc bảo hắn rút  một ít tiền...
- Mẹ ơi! Thẻ mẹ hết hạn rồi...
............
Về XM đổi thẻ, cô bé nhân viên bảo:
- Khi nhận thẻ, cô nhớ cầm giấy hẹn và CMND..
...................
Lấy thẻ theo lịch hẹn...Và trong đầu óc đã nghĩ  đến chuyện là “nhớ đến CMND”...
.......
Nhỏ em nhắn:
- Chị ơi! Em mất tất cả giấy tờ rồi..
...........
Ta đây có vẻ sáng suốt, lôi giấy tờ ra...Lẩm bẩm:
- Lâu nay chỉ có đi xe đò, xe buýt, grap hoặc có “tài xế” chở đi, ta chỉ cần thẻ BHYT, CMND và ít tiền trong túi...là đủ...Kẻo lại tốn thời gian đi làm lại mọi thứ, nếu không may bị ai đó cầm nhầm...
.......
Lục tung...nhưng CMND không cánh mà bay đi mất tiêu...Không thể để lại nơi ngân hàng, vì  từ lâu, mỗi lần đến đó cứ tự nhắc mình, phải nhớ đến CMND. Mà mình còn nhớ rất rõ...
- Thẻ ATM của cô đây...Cô nhớ cầm CMND của cô...
Không lẽ...vô lý quá...
Chắc để đâu đó trong nhà ở XM...
..........
Gọi điện cho cậu học trò cũ đang làm bên CA, hỏi về thủ tục làm lại Căn Cước, khi mất CMND...
Thôi thì... về làm lại thôi, dù sao thì CMND cũng chỉ còn 2 năm nữa thì hết thời hạn. Dự định ngày hôm sau về...
.............
Đêm, những cơn đau bụng, chịu không thấu...Thằng nhóc bắt phải vào bệnh viện, vì sợ cái sỏi mật gây chuyện...
Đành lấy bằng lái xe kèm với BHYT....May mà, bệnh viện không làm khó dễ..
..............
Định...thứ ba (11/9) đám hỏi cu Tr, thứ tư về, thứ năm đi làm căn cước...(lịch làm cc là ngày thứ năm và sáng thứ bảy).
..............
Chiều nay.
Điện thoại tít tít...
“Cafe chị ơi...”
Và kèm theo  hình ảnh CMND của tui...
Ui trời...
Cô bạn đồng nghiệp cùng tổ bảo:
- Chị để quên ở chỗ rất nhiều tiền í...
................
Té ra...mặc dù cô nhân viên đã nhắc, nhưng không thèm lấy, chỉ cầm thẻ ATM ra máy đổi mật khẩu, rồi ung dung đi về...
.................
Đã bắt đầu đãng trí, nhưng không phải đãng trí bác học, mà là cái lơ ngơ lẩn ngẩn của một người đàn bà không còn trẻ....
Nhưng dù sao vẫn còn lướt nét được, là vẫn ổn.

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

LAN MAN...!!!

Những cái chén, một nửa bên bồn này, một nửa bên bồn kia...Nàng vội rửa tay, và quay sang bếp...Chảo rang một ít đậu phộng để sáng mai ăn xôi đã được đặt lên lúc nãy, những hạt đậu đã khô (nàng ngâm rửa đậu trước khi rang), nên cần phải đảo...
-Em Bi ngủ rồi, để con rửa cho...
Có tiếng lách cách giữa nồi xoong chén bát...
...........
Sau mấy phút....
-Làm tiếp đi, để mẹ ra xem quần áo đã được giặt xong chưa....
............
Nàng bước vào phòng máy giặt....Thấy thằng nhóc đang treo những cái áo lên những mắc phơi đồ...
-Con phơi gần xong rồi...
...........
Trên chuyến xe trở lại thị trấn nhỏ, nàng lại lan man...Có những tháng ngày nàng đã từng khắc khoải, khi ngày xưa nàng đã rời nơi ấy mà đi, khi con đường xa lơ xa lắc mỗi khi muốn quay về....Và còn rất rất nhiều thứ, mỗi khi lòng chông chênh...
Vậy mà, cũng đến một ngày, nàng chợt thấy mình thật may mắn, khi đã gắn cuộc sống của mình với một nơi không cách xa SG là mấy...Bởi những đứa con tỉnh lẻ thường chọn SG để mưu sinh...
.......

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018

YÊU THƯƠNG...!!!


-Người ta bảo: "Cuộc sống vô thường", theo bạn thì có điều gì là "thường" trong cuộc đời này không...?
-Là những yêu thương trao đi...
................
Nàng không chần chừ, khi những ngón tay lướt trên bàn phím..."Là những yêu thương trao đi...".
..........
-Không phải, vì có những yêu thương chưa kịp trao đi thì...
........
Nàng lại gõ gõ... Những con chữ được gởi đi...
-Những yêu thương đều đã được trao đi, vì trao đi không có nghĩa là phải trực tiếp đặt vào trái tim, vào bàn tay ai đó... Mà chỉ cần trong góc tâm hồn mình có những yêu thương và những yêu thương ấy đã được gởi đến nơi mình cần gởi, bằng những thông điệp riêng, rất riêng của chính mình...Còn ai đó có nhận được hay không, hoặc không có quyền nhận... là một việc khác...! Và "yêu thương trao đi là yêu thương còn mãi...". Bạn tin như thế đi .
....................

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

NHÀ...!!!

Vội làm chi cuối ngày nắng cũng tắt...
Thôi về bên hiên nhà ta hát cho nhau nghe...

NHÀ...!!!
@Đọc sách của BT, mình có cảm giác cuộc đời này chỉ cần mở lòng, chỉ cần yêu thương, chỉ cần bao dung,...chỉ cần nhìn mọi việc một cách sâu hơn...thì bình yên sẽ đến...Chấp nhận vô thường một cách bình thản, đến rồi đi, đi rồi tụ...nhẹ như mây bay...

Là cả một màu hồng trong suy nghĩ của BT...Thực ra thì rất khó giữa bụi trần này...

@ Mình cũng thường được đọc những câu chuyện của một BS.
Những câu chuyện về đạo và đời...những câu chuyện về ngành Y, về những buổi khám, những đêm trực, xen lẫn các màu của thực tại, có cả xám, xanh...và đôi khi là một màu đen u ám...

Nhưng vẫn có một điều giống BT là..."nhìn đời bằng đôi mắt thương...".

Ừ! Thì...
"Có ai đợi một mùa sen tháng trước...
Về ngồi bên nhau, kể chuyện vô thường...".

@Mình là người ngoại đạo, đôi khi lại tìm về những con chữ mang những từ tâm...để thấy lòng mình nhẹ nhàng như ngọn gió mùa thu trong một chiều gần cuối hạ.

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2018

VÔ THƯỜNG...!!!


Hai sư thầy đang đứng nhìn bầu trời rộng lớn... bầu trời trong một buổi chiều... Những đám mây trong ngần... những đám mây màu xanh ngọc biếc...
Sư thầy A bảo: trời chiều nay đẹp quá...
Sư thầy B nhìn sư thầy A cười, nụ cười của bụt...
...................
Bỗng những đám mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến...
Sư thầy A:
-Ủa!  mây đen từ đâu kéo đến???
Sư thầy B:
-Mô phật .... vô thường đến!
................
Hai sư nhìn nhau cười...
Ai hiểu được lẽ vô thường, tâm họ sẽ bình an và biết buông xả...
P/S: nguồn từ một người bạn....

Ừ! Thì...
"Sống trong cõi mộng, ta đừng mộng.
Ở chốn vô thường, ta vẫn thường...".
Thế thôi!