Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

LƯU TRỮ 2...!!!

TRANG CỦA NBT…
"...............
-Ủa, ủa, anh làm gì vậy!
Mình nghe điều dưỡng An la vội quay đầu lại. Người nhà mà hồi nãy mình tìm gặp để giải thích bệnh đang cố mặc cho bệnh nhân một chiếc đầm đỏ trong khi tay cô ta hai ba đường truyền tĩnh mạch và miệng đang được đặt nội khí quản thở máy! Thì ra nãy giờ ổng chạy về lấy cái đầm đỏ!
- Tôi muốn mặc chiếc đầm này cho vợ tôi. Tôi sợ vợ tôi mất mà không mặc được chiếc đầm này!
Cả khoa trố mắt ra nhìn. Lúc đó ai cũng nghĩ gần chết rồi mà còn mặc đầm đỏ đầm đẹp chi nữa. Đứng trước tử thần mọi chuyện thế gian này vinh nhục thăng trầm chẳng phải đều vô nghĩa hay sao?
- Bác sĩ biết không, sáu tháng trước tôi đi công tác bên Singapore, tôi mua cái đầm đỏ này tặng vợ tôi. Nhưng khi tôi mang nó về, bả thấy giá, bả la quá chời. Sao không để dành tiền lo cho con.
Hức hức ... bả thích lắm ... nhưng bả không chịu bận. Bả nói đợi dịp nào đó mới bận chứ. Tự dưng bận đầm đỏ ở nhà đi ra đi vào, người ta cười cho! Tôi mới nói : Thì mình bận cho chồng con coi! Bả hẹn cuối tháng 7 này, ngày kỉ niệm vợ chồng tôi kết hôn được 15 năm, bả sẽ bận .... Chời ơi .... Ai ngờ đâu .... Bác sĩ ơi! Mình ơi ... Mình không còn bận được nó nữa rồi ....
Mình đứng nghe mà thẫn thờ! Mình quên mất mình là bác sĩ phải tỉnh phải lạnh để cấp cứu bệnh nhân!
Ai ngờ đâu ... Ừ thì, có ai ngờ đâu! Đang sống khoẻ mạnh đùi đụi vậy tự dưng nhồi máu cơ tim rồi phù phổi rồi rối loạn nhịp rồi chết! Đang hừng hực với biết bao dự tính cho ngày mai, tự dưng xuôi tay nhắm mắt. Đang hẹn nhau một sớm mai nào đó bận chiếc đầm đỏ thắm ngồi ôn lại những kỉ niệm ... tự dưng không còn thấy nhau!
Bạn ơi, nếu thích điều gì đó hãy làm ngay đi! Nếu thương ai đó hãy tỏ tình ngay đi! Nếu muốn bận chiếc đầm đỏ thì hãy bận ngay đi!
Kẻo ngày mai ... lại không tìm lại được cảm xúc của ngày hôm nay!"
(Trích từ trang Vô Thường của BSNBT.....)
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Bạn ơi!...Nếu thích điều gì đó hãy làm ngay đi...
Nếu yêu thương ai đó hãy tỏ tình ngay đi...
Nếu nhớ một ai đó hãy gặp nhau đi, hãy trao cho nhau những con chữ hoặc nhấc điện thoại lên...
Đừng hẹn kiếp sau...!!!
Bởi...có khi chỉ cần một khoảnh khắc, chỉ cần quay lưng... là...mất nhau vĩnh viễn...!!!
Cuộc sống vô thường...!
Cảm ơn BSNBT...!!!
****

Có những khoảnh khắc mà người ta muốn điều chỉnh cảm xúc của mình...Nhưng hình như...rất khó...!
Buổi sáng thức dậy rất sớm...Sau cơn mưa đêm, bầu trời như mùa thu...Đôi khi người ta lại thèm bận bịu, lo toan...Ừ! thật ngộ...!
……………………………………………..
Ly cafe của anh xã...nàng vẫn ké như thường lệ...! Lại muốn gõ gõ...
Người ta bảo... "cafe như một người tri kỉ"...
Nàng cũng đã đọc đâu đó..."Sự quan tâm của tri kỉ giống như cốc cafe khi bạn đang làm việc lúc nửa đêm, càng uống càng tỉnh....".
Với nàng, nàng tập tành uống cafe cũng lâu lắm rồi, từ ngày còn con gái...Đến quán, chọn những giọt cafe đầu tiên, cho vào một ly rất nhỏ, một ít đường...thành một loại rất đặc biệt...là "kẹo cafe". Như vậy, vừa có cafe để uống, vừa có kẹo để nhấm nháp... Hảo ngọt là đặc trưng của người QN mà...!
Sông nước miền Tây làm nàng quên đi những chiều lang thang trên phố, và hiển nhiên cái "khái niệm cafe" không còn tồn tại trong một thời gian dài...
Về thị trấn nhỏ, buổi sáng một ly cafe đá, vừa loay hoay với công việc của một người đàn bà.. vừa nhâm nhi...Ly cafe cạn là lúc phải đến trường...Một kiểu uống cafe rất lạ của riêng nàng, không phải để thưởng thức, mà chỉ để HA không thường xuyên bị tụt...
Rồi bao tử lại có vấn đề, nàng lại thay cafe bằng những viên kẹo luôn có trong túi xách của nàng...
Thỉnh thoảng bạn bè kéo nhau đến quán, nàng lại như dân ghiền cafe thứ thiệt...!!!. Cũng gọi cafe...nhìn những giọt cafe chầm chậm rơi xuống...Ừ! đến những giọt cafe còn như thế...mà sao ta cứ vội vã với cuộc đời, với những lo toan tất bật...???. Ừ! cuộc đời đắng như cafe...nên nàng có bao giờ khuấy tan cả những hạt đường? Cuối ly, bao giờ cũng còn li ti những hạt ngọt...Ừ! nàng muốn cuộc đời.... sau tất cả đắng cay là những ngọt ngào...Nàng chỉ lặng lẽ như thế, nàng giữ cho riêng mình những ý nghĩ như thế...!!!
..................................
"Mỗi loại cafe đều mang một vị đắng...Như mỗi con người đều mang niềm sâu lắng khác nhau...".
Hình như vậy!
****
VIẾT SAU CƠN BÃO...!!!
17/7...
Người ta thường nói: "Lòng người tả tơi...như sau cơn bão...". Ngày xưa, những cơn bão ngang qua...nàng còn rất bé, hoặc khi trong nàng còn những cơn mê của cuộc đời tràn đầy những sáng trong...nên nàng đâu biết..."tả tơi".
Lâu lắm rồi, nàng quên những cơn bão, quên những câu từ "nơi cơn bão ngang qua..." (chỉ nhớ qua những thông tin trên tivi, trên internet...).
Bởi...nơi nàng sống, bão bùng hình như ít muốn ghé đến. Nắng- nắng chỉ vừa đủ nóng...Mưa- mưa chỉ đủ cho lòng người lan man. Gió- vừa đủ to, nhưng không thể cuốn đi mọi thứ...Những cơn giông chiều...đôi khi cũng có...
Người phương Nam trở về đón bão. Lạ! mùa hè- nhưng mang theo cơn bão. Bởi chưa bao giờ cơn bão chỉ mới số 2 đã ghé qua đây. Chú bảo: "từ xưa...ít nhất cũng là cơn bão gần với số 10...".
Đêm! Gió thốc, gió hú, tiếng gió, tiếng mưa, những âm thanh hỗn độn. Một màu đen, đen trong gió, đen trong mưa. Mặc thêm chiếc áo khoác, quấn thêm một tấm chăn...lặng lẽ nghĩ về một nơi, một ngôi nhà nhỏ mà một thời cũng nghe gió, nghe mưa...Ừ! Hình như những khi mưa gió bão bùng, người ta hay nhớ về một nơi bình yên, một thời yên bình...!!!
Buổi sáng gió nhẹ...
Sân nước và lá...
Bưởi rụng đầy vườn và thật nhiều xoài rớt rơi...
Những hoa bồ công anh không còn nữa...
Cỏ cây xơ xác...
Có những trái bưởi vẫn còn trên cành. Nàng nghĩ, qua gió giông vẫn còn nguyên vẹn, mai này (1, 2 tháng sau) trái sẽ rất ngọt ngon. Nàng lại liên tưởng đến những phận người đã từng bước qua những gian truân...
Sau cơn bão...là gì???. Là những "tả tơi...".
Nơi đây, sau cơn bão là không điện, máy chỉ còn 20% và 3G thì nhảy múa...Chẳng biết ngoài kia như thế nào? không biết gió đã nghỉ ngưng?. Không biết bao giờ mới được lướt net? (Người đàn bà về quê chồng mà "lướt net"...có ngộ không? Có ngộ như lời cô em gái Út hỏi..,"chị về ngoài đó có bị rửa chén, nấu cơm?"...)!
18/7...
Cơn bão đi qua...là gì?

Là những ngày không điện...
Là không một ngọn gió...
Là cái nóng rất đặc trưng của xứ Nghệ...
........
Vợ chồng cô em gái...alo...
"Chị ơi...về QN...".
Lại như có những lần ...con chim
sắt chỉ bay ngang quê mẹ...
"Ừ! chị sẽ về, nhưng lúc khác...".
Tự dưng (mà cũng không phải tự dưng) nàng lại muốn một mình lang thang trên phố nhỏ. Để làm gì ư?. Nàng cũng chẳng biết để làm gì...(thật lạ!!!).
Có những khoảnh khắc mà người ta rất muốn quay về...Thế thôi!

(Có điện, lại gõ những con chữ mà hôm qua nay gởi tạm trong trang giấy...).
****


QUÊ CHỒNG...!!!
Có một lần, trong lúc nâng ly, một người đồng nghiệp, dân "quê choa" hỏi: "Tui thấy bà hay viết, nhưng sao chưa bao giờ tui thấy bà viết về quê chồng?"...Lúc ấy, nàng chỉ cười...Ừ! bạn hỏi cũng đúng thôi, vì trong trang của nàng, nơi mà hiện hữu nhiều nhất là QN, thỉnh thoảng là những nhánh hoàng lan vàng ở thị trấn nhỏ...Cuộc đời mỗi người đều có những nơi...Đến, đi hay dừng chân...đều mang những sắc thái và những nỗi niềm khác nhau...!!!
Giá như nàng là một cây bút chuyên nghiệp...thì chỉ cần mở máy thì những con chữ cứ trãi dài theo từng phím bấm...Nhưng nàng thì... chỉ biết gõ theo từng cảm xúc...mà có những cảm xúc chỉ được quyền giữ riêng cho mình...!
Quê chồng...Là nơi lần đầu tiên nàng trở về, chỉ biết lắng nghe và yên lặng. Bởi cái cươi, cái đọi...nào có biết chi mô!
Quê chồng...Ngày xưa nơi đầu ngõ có những những bụi tre già, chiều chiều bóng đổ, mát cả một khúc đường...Nàng hay ngồi với những bà cụ không còn trẻ, kể cho họ nghe những chuyện ở miền Nam...
Quê chồng...Rồi những lần trở về, số những bà cụ ngồi chơi những chiều ít dần, bụi tre cũng thay bằng bức tường gạch...Nàng theo chồng đi thắp những nén nhang muộn. Trở về lần này còn một ít bà, nhưng không ai có thể ra ngõ...để nghe nàng nói chuyện về "miền trong"...!!!
Quê chồng...Nàng thường trở về khi cánh đồng xanh những màu xanh...đôi khi trong hoàng hôn một mình bước theo những bờ ruộng...lòng thênh thang như những áng mây chiều, lòng lan man như những cánh hoa dại ven đường...!
Quê chồng...Là cây đa...Dẫu có yêu thương tràn đầy thì cũng có những lúc lòng chông chênh đến lạ. Đi đâu, về đâu...Cũng chỉ là gốc đa to như từ thuở lấy chồng...Là nơi trú ngụ để lòng mình chợt thấy bình yên...!
Quê chồng...Là nơi...Là nơi mà người đàn ông của nàng như một đứa trẻ thơ...Cứ lu bu bên mẹ, cười giòn tan bên những đứa em, và nhí nhố bên những đứa cháu...! Là những đứa con xa xứ...hình như ai cũng thế thôi...Thèm được trở về....Đương nhiên, nàng cũng không ngoại lệ....!
Chiều nay nắng vàng trên lá...Qua rồi cơn bão số 2. Không biết cơn bão số 3 có kịp ngang qua??? Không biết đêm mai có phải nhận tin "trễ chuyến"...? Nhưng, dù có "trễ chuyến" hay không...thì chiều mai nàng cũng tạm biệt nơi này. Nơi mà nàng gọi là QUÊ CHỒNG....!

****


MỘT NGÀY...!!!
Một nơi không ai muốn đến, nhưng cứ vẫn rất đông...Lấy số, đợi..!.
Chỉ đi khám duy nhất..."sỏi mật", nên chỉ ngồi, đợi...Chẳng như những lần trước, khám tùm lum, cứ chạy hết phòng này đến phòng khác...
..............
Hai vợ chồng già đẩy chiếc xe lăn...trên xe là một bà cụ rất già...Một người đàn ông trung niên trên chiếc xe lăn, phía sau là hai vợ chồng rất trẻ. Còn đa số là một người đi với một người hoặc chỉ một mình đi khám...!
@"Ngồi đây, anh xuống mua ổ bánh mì ăn, đói bụng quá...".
Người đàn bà vừa xếp xếp mấy giấy tờ vừa còm ròm: "Bánh mì ăn hoài rồi, không ngán sao? ăn đại cái bánh trong túi đó đi...".
Người đàn ông lặng lẽ, lấy hai cái bánh gạo...
Ừ! bệnh tật làm người ta khó tính, khó chịu...
@Cô bé bên cạnh loay hoay tìm tìm...quay nói với nàng: "con mất tiêu cái phiếu SA rồi...".
"Ngoại nhìn số rồi vào SA nha, con đi mua lại phiếu khám cho con". Cô bé nói với người đàn bà hơi già ngồi phía trên...
"Dì ơi, vào đi, đến số rồi..."…Nàng nói với người đàn bà...
"Tui số 99 mà cô...bây giờ là số 101"...
"Dì vào đi, số 99 qua rồi...".
Thì ra người đàn bà không nhìn thấy số 99, bởi 2 số 98, 99 chỉ hiện ra chớp nhoáng rồi dừng lại ở số 100, 101...
@ Hai bàn chân có những ngón chân đầy bùn, đất... gác lên ghế trước...Người đàn bà ấy trạc tuổi nàng...
"Khám xong, con đưa mẹ đi ăn thịt bò bít tết nghe...".
Cô con gái chừng 25, 26 nói với mẹ...
"Thịt bò bít tết là gì hở con?"...
Cô gái huyên thuyên giải thích...(có lẽ cô con gái đang làm việc ở SG).
Nàng thấy thương người đàn bà ruộng đồng ấy...Nàng thấy mình thật may mắn, cũng váy áo, cũng đi đó đây...! Và đứa con trai của nàng cũng như đứa con gái ấy, nhưng thay vì nó tự chọn thức ăn cho mẹ, thì nó bảo..."Trưa nay mẹ thích ăn gì con đưa đi ăn...".
@Từ phòng SA ra, chỉ dán mắt vào con số 10mm.
Tám tháng trước "có đám sỏi d# 25x12mm". Hôm nay "d#10mm". Vội gọi điện khoe...Nhưng than ôi, đọc kỹ lại, đọc đầy đủ là: "vài viên sỏi d#10mm". chứ không phải 1 viên...!
.......................
Chiều, đợi...để vào phòng khám nghe BS tư vấn...!
Sao mà nàng lại có duyên với cái "sỏi mật" đến thế...Hơn 30 năm trước, những cơn đau bụng kinh khủng...Nàng lăn lộn từ trên giường bệnh viện xuống luôn sàn đất...Rồi mê mệt, đến lúc nửa đêm tỉnh dậy, thấy một blouse trắng đang ngồi bên nàng. BS QN chẩn đoán "giun chui ống mật"...Sau 10 ngày nằm bệnh viện, thì chàng BS thực tập ấy đưa đón nàng đến trường...Nhưng rồi... chỉ là duyên gặp gỡ...!
.....................
"Nên mổ, mổ nội soi đơn giản, chỉ vài ngày là về..".
"Nhưng nếu không mổ thì có ảnh hưởng gì không BS?".
"Nếu xui, bị tắc mật thì phải mổ hở, thời gian nằm viện lâu, nguy cơ nhiễm trùng...".
Nàng nghĩ, nếu đã xui thì biết bao nhiêu chuyện xui...kể chi tắc mật...Đã hơn 20 năm rồi...nàng với nó sống hoà bình với nhau cơ mà...Chắc sẽ hên và 20 năm tiếp, nó với nàng cũng sẽ sống hoà bình với nhau như đã sống...! Tin thế!
Thôi thì vài ba tháng nàng lại đi kiểm tra một lần, tiện thể xem xét liên tục các "cơ quan đoàn thể" như gan, thận....! Còn khi nào có cơn đau "đặc trưng" thì xách túi vào bệnh viện...XM-SG cũng có xa lắm đâu...!
Thôi kệ...kệ nắng, kệ mưa...Chỉ mong...mỗi sáng thức dậy, biết mình còn một ngày mới để yêu thương...là đủ rồi!


****

SẦU RIÊNG...!!!
Thằng nhóc vừa dựng xe trước cửa..."Mẹ ơi! hỏi cô H có sầu riêng ngon không, mua cho con ăn với...".
Cái món khoái khẩu của 3 mẹ con từ ngày xưa...Nhưng từ khi hai đứa đi học ở Sì phố, nàng ít khi mua...Người ta thường nói..."rượu ngon vì có bạn hiền..." mà...! Để rồi, mỗi lần con bé hay thằng nhóc về nhà, nếu đúng mùa sầu riêng thì vẫn điệp khúc..."Mẹ ơi! Hỏi cô H..."...!
Mua nhầm nhưng bán không nhầm. Trong cuộc sống mà hoá chất độc hại phủ đầy...Thì đôi khi người ta chọn lựa một loại trái cây nào đó chỉ vì "lòng tin"...Thế thôi!
"Sầu riêng ngon"... là những trái sầu riêng cô H gom mua từ những vườn ở Bưng kè (XM)...không phải từ Đăk lăk...Những Video Clip về sầu riêng nhúng thuốc ở Đăk lăk...thật hãi...!
Ừ! Thì cứ đặt lòng tin ở cô bạn bán sầu riêng...
****

TÂM BẤT BIẾN GIỮA DÒNG ĐỜI VẠN BIẾN...!!!
Anh có những góc máy ghi lại những khoảnh khắc rất tuyệt...!
"Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến....".
Gió, mặt hồ lay động. Gió. bóng của những lá sen khô nhoè đi làm thành những vệt đen rất lạ!
Tâm của lá sen tươi... Là giọt nước nhỏ nhoi...dẫu có sóng sánh, thì cũng về nguyên vẹn như trong ảnh...!
Ảnh: 
Phan Văn Bình

****

THƯƠNG NHỚ ĐÒN ROI...!!!
Già rùi...lại sinh ra lẩm cẩm...Thương nhớ ai đó...thì không thương nhớ...mà lại đi thương nhớ đòn roi...(mà có thương nhớ ai đó...thì cũng dấu ở góc khuất con tim, đố có dám mang lên trang này...
😏).
Cái lần thứ nhất bị đòn roi từ Ba là lúc học lớp Bốn (lớp 2 bây giờ)...Hai anh em dành nhau mấy cộng dây thun, cãi nhau chí choé...Anh không nhường, em thì đòi hơn...Chiến trường sôi động.... Cho đến lúc Ba cho mỗi đứa 5 roi quắn đít...Cả anh lẫn em nước mắt ngắn, nước mắt dài...Cuộc chiến vì dây thun mới chấm dứt...!
Năm học lớp Nhì (lớp 4)...Ba là Ông giáo dạy lớp con. Bữa cơm trưa Má hỏi: "Sáng nay Má đi chợ Phiên về, Thấy Ba con đang đánh đứa nào trên bục giảng vậy?...".
 
Không gian yên lặng...
Rồi Ba chỉ vào con gái..."Nó đấy...!".
Ừ! Có những đòn roi mà theo nó suốt hành trình, không phải là những oán ghét mà là những yêu thương, là những bài học trong cuộc sống...Cuộc đời làm cô giáo dài dằng dặc...Biết bao nhiêu lần trả bài kiểm tra giấy cho học trò, là bấy nhiêu lần nó nhắc học sinh: "Các em giữ bài kiểm tra thật cẩn thận nhé...".
 
Bởi... lần thứ hai bị đòn roi với lí do... Nó xé bài vừa mới phát vì điểm thấp, với một thái độ hằn học...(lúc đó nó không nghĩ được là tại nó làm sai, mà nó cứ bực tức vì sao không được điểm cao như mọi khi)...Ba nó phát hiện ...Cùng đứng trên bục giảng, Ba nó lăm le cây roi trên tay (ngày xưa thật xưa, khi học tiểu học nó thấy trong mỗi phòng học đều có một cây roi), còn nó run như cầy sấy...
-Em có biết em làm thế là vô lễ với Thầy không?
...........
-Em có biết vì sao em bị điểm thấp không?
...........
-Em có biết em làm như thế Thầy rất buồn không?
...........
Và nó nhận lấy 3 roi....đau lắm!!!
Nó nhớ hoài 3 roi...Nó còn nhớ rõ cảm xúc lúc ấy... là nó xấu hổ với các bạn thì ít mà nó thương Ba thì nhiều...Ở nhà Ba cưng nó lắm, vậy mà trên lớp nó "vô lễ" với Ba, nó làm Ba "buồn"....
(Ở nhà thì Ba & con, nhưng đến lớp thì nó vẫn không ngoại lệ so với bạn bè, nghĩa là vẫn Thầy & em)...
"Các em giữ bài kiểm tra thật cẩn thận nhé...". Ừ! Nó chỉ muốn học trò của nó không lặp lại sai trái của nó ngày xưa....Thế thôi!
Thương nhớ đòn roi....Rồi nó làm mẹ...Nó cũng có những cây roi dành cho con....
Lần đầu tiên và lần duy nhất nó đánh đứa con gái bé bỏng....Trường cấp một đối diện nhà...nhưng tan học rồi không thấy con bé đâu, vợ chồng nó tá hoả chạy đi tìm...Té ra con nhóc theo bạn về nhà bạn chơi...Nó đánh con bé mấy roi thật đau...vì cái tội đi chơi không xin phép...!
Thằng bé thì....có hôm nó đi dạy nhằm lúc trường thằng bé ra chơi, nó thấy thằng bé qua đường để vào tiệm sách nhỏ đọc Đôremon. Nó bảo: "chiều nay về nhà mẹ sẽ đánh mấy roi vì cái tội tự đi qua đường"...,
Xong tiết 5, về nhà, vừa bước vào phòng thấy thằng con trai đã tắm rửa sạch sẽ và đang nằm úp....Nó hỏi:
 
-Con làm gì vậy Q?
....
-Thì mẹ nói chiều nay mẹ đánh con...
Ui trời! Nó thì quên mất...Thằng bé thì nhớ...Nó cười xoà...cây roi vẫn để nguyên..
Khi hai đứa lên cấp 2 thì cây roi không hề tồn tại trong nhà nó...!!!


Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

LƯU TRỮ 1...!!!



MỘT NGÀY NHÌN QUA CỬA SỔ...

Tác giả: L.t. Quỳnh Hương
Một ngày
Khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy màu trời mây xanh của một thời ấu thơ
Có những đứa trẻ đang thả diều trên cỏ
Vài giọt nắng lung linh
Còn mang nhiều ước mơ

Một ngày
Khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy dòng đời bên kia đang chen giành lối ra
Có những ánh đèn soi bóng người trăn trở
Về đâu đó trong tôi
Từng gương mặt thoáng qua

Rồi có một ngày
Tôi nhìn qua khung cửa sổ
Thấy trần gian vội vã
Quay cuồng một ráng chiều
Nắng vàng hoe lung linh sỏi đá
Ôi lòng muốn theo chim thành cánh diều
Bỏ lại thành phố gió cô liêu

Một ngày
Khi tôi nhìn qua cửa sổ
Thấy trận mưa bên người đang theo đời xóa tan
Mất bóng thiên đường tôi có lần mơ tưởng
Hồi chuông đổ vang vang
Thực hư thoáng mang mang
Ngỡ ngàng...!

***
MỘT NƠI...!!!
Đêm với những mộng mị...thức giấc...định thần lại một lúc, mới nhận ra rằng, ừ! cũng là căn phòng của mình...nhưng không phải nơi thị trấn nhỏ, không có những bước chân bồ câu lạo xạo trên mái tôn sau nhà...Lại muốn quay về...!
SG tấp nập ...SG rộng lớn ...Muốn gặp nhau phải đi một quãng đường dài...Đi giữa cái nắng, nhưng không phải "Nắng SG anh đi mà chợt mát...". Đi giữa những cơn mưa, mưa ào ạt, những vòng bánh xe lăn trong nước, nước bắn tứ tung...Đi giữa hoàng hôn muộn, đông đúc người là người...Mà có thấy ai là người quen đâu!!!
Gọi là sống ở SG, nhưng đứa ở TĐ, đứa ở PN, đứa GV, đứa TP...Ừ! thì gặp nhau...tám với nhau năm ba câu chuyện, cũng đủ rồi...Ừ! thì dẫu hơn 30 năm mới gặp hay thỉnh thoảng hoặc tương đối thường xuyên...thì những tình cảm vẫn còn nguyên vẹn như những ngày xưa...là được rồi...!
Có một nơi, ngày xưa nàng định tạm trú, vậy mà đã dừng chân gần 27 năm...Nơi mà nàng muốn trở về sau những chuyến đi...Căn nhà nhỏ, phố nhỏ trong một huyện nhỏ...Bước ra khỏi nhà, là gặp những nụ cười, những cái gật đầu chào nhau...!
Tuần trước, cô bạn đem đến mấy củ khoai môn đã luộc, thấy nàng đang sắp xếp...
"Mi lên SG hở? Để tao về lấy chuối sạch gởi cho Bo.."
Vừa bước xuống xe...
"Alo, cô ơi cafe nha..."...
"Hi...hi...Cô vừa đến SG, hẹn nhé..".
Trưa qua..
"Alo...chị ơi, về chưa?"
"Chị đang trên xe về..."
"Sáng mai 7h tại quán...chị nhé!"
"Oke..."
.......................................
Lại chuyện trên trời, dưới đất, chuyện trường, chuyện lớp, rồi chuyện ngao du sắp tới...
Ở đâu có những yêu thương, ở đâu có những sẻ chia...ở đó người ta sẽ muốn quay về sau mỗi chuyến đi...!!!

***

TRƯỜNG...!!!
Phía bên kia đường là ngôi trường mà nàng đã gắn bó hơn 20 năm...Vui, buồn, nhiều kỷ niệm...Sáng nay bên nớ tổng kết...Ngồi bên nhà nghe những âm thanh...Ngay lúc này là... danh sách học sinh giỏi...Tiếng loa cứ vang về bên này như đã bao nhiêu năm qua...! Nhớ những ngày...!!!
Mẹ của Mạnh Tử chuyển nhà 3 lần, lần cuối cùng là gần một ngôi trường...Còn nàng, đến lần thứ 4...thì cũng gần trường, nhưng không những 1 trường mà đến  3 trường...Bước qua bên kia đường,  quẹo phải là trường cấp I, kế đến là trường cấp II, quẹo trái đi vài chục bước chân là đến cổng trường cấp III...Nhờ thế mà nàng tương đối nhẹ nhàng trong việc nhắc nhở hai nhóc trong thời gian chúng chưa lên SG...!
Nơi nào gần trường, nơi ấy cuộc sống tương đối bình yên...Cho dù nơi này "bạo lực học đường", nơi kia "có nhiều điều không tốt trong trường học..."...Nhưng với nàng...loanh quanh gần với những đôi mắt thơ ngây, những ánh nhìn chưa vướng bụi đời...thì lòng của mỗi người cũng phải tự thêm những sáng trong...!!!
Đôi khi, lặng yên để nghe những ngày cũ, cũng là một hạnh phúc...Đôi khi, lắng nghe những năm tháng đã từng trôi qua kẻ tay, chợt thấy lòng mình lao xao trong từng con nắng...!!!
Ừ! Thì cứ an nhiên đi...cứ bất biến đi... giữa "dòng đời vạn biến"...Nhà nhỏ, phố nhỏ, huyện nhỏ...gần những ngôi trường không hề nhỏ...Đó là những yêu thương...!
Lan man trong một sáng tổng kết của trường cũ...!!'
***

CÁI MŨ...!!!
Đôi khi người ta vẫn nhớ về một ai đó, không phải vì họ quá đặc
biệt, mà chỉ vì tất cả đã gắn với những điều không thể nào quên...!
Đôi khi người ta muốn trở về một nơi nào đó, không phải nơi ấy là một danh lam thắng cảnh, mà chỉ vì những tháng năm thanh xuân...đã gởi lại...!
Đôi khi... Có những vật dụng nào đó, người ta cứ lưu giữ, không phải vì nó quá đắt, quá hiếm...không thể tìm được ở cuộc sống này...mà chỉ đơn giản...là yêu thương...!!!
Nàng cũng như bao phụ nữ khác, có khá nhiều mũ với lắm xuất xứ, tự mua có, được tặng có...Nhưng chỉ duy nhất một chiếc mũ nàng được sở hữu từ lâu lắm rồi, từ ngày con bé chưa vào ĐH, mà bây giờ hắn đã là gái một con, thằng nhóc đã đi làm, cũng hơn 13 năm rồi...nàng giữ rất kỹ, chưa bao giờ có ý nghĩ đưa  vào "bảo tàng"...
Năm.... Sinh nhật Mẹ, con bé và thằng nhóc đã mua tặng Mẹ chiếc mũ...Ngày ấy, tiền Mẹ cho hai đứa ăn quà rất ít, vậy mà tụi hắn đã để dành...đến một shop chuyên bán mũ để chọn cho Mẹ...Lần đầu tiên, nàng nhớ đến sinh nhật của mình...(ừ! thì cái ngày nàng sinh ra cũng như bao nhiêu ngày cứ lo toan với cuộc sống, làm sao nàng có thể quan tâm...)...
Sau hai năm mũ đến trường, nàng lại có ý tưởng rất lạ...Mũ chỉ cùng nàng ngao du xa, rồi lại được thơm tho sạch sẽ cư ngụ trong ngăn tủ...!
Và không biết mũ sẽ theo nàng cho đến bao giờ??? Chỉ biết rằng...với nàng, cái mũ này rất đẹp...vì đó là món quà mà lần đầu tiên nàng nhận từ của để dành của nàng...!
***

LAN MAN...!!!
Lòng người rộng lắm, người thường lấp đầy lòng mình bằng những điều gì?
(Cuộc sống nhìn từ Ô Cửa Thiền).
Cố gắng lấp lòng mình bằng những yêu thương...Nhưng không thể đầy...vì còn những ưu tư...!!!
.......

Đôi khi cuộc đời cứ lững lờ như dòng chảy...
Con nước ấy chỉ giữ lại được những cái bóng...chập chùng, chập chùng...
Con nước ấy khác với con nước của những dòng sông là ...
Là...Không thể về với biển cả...!

Và cuối cùng ... con nước ấy ... cũng không làm được khát vọng của chính mình...!
Nên thôi ... lấp đầy lòng mình với cuộc ở trọ trần gian này với hai tiếng vô thường...!
"Đò trần là cõi tạm .
Ta, em ừ! cũng thế.
Một mai còn để lại.
Lấp đầy chút hư hao..."
...
Lòng người rộng sâu lắm!
Lấp bằng gì được đây?

... "Ngày sau sỏi đá dẫu có phai màu...xin vẫn còn có nhau"...!
Thế thôi...!!!

(Vào trang của VT...rồi theo Bo về khu du lịch, nhìn thấy con nước và bức tường đá...lại lan man)...
***

PHƯỢNG TÍM...!
Trở lại Đà lạt mấy hôm, mắt cứ 
dõi tìm, nhưng chẳng thấy chùm phượng tím nào trên đường mình đi qua...Người Đà lạt bảo: "phượng tím thường nở rộ vào tháng tư...". Mà lần nào mình cũng đến muộn...! Nên sắc tím khắc khoải, mộng mơ, mênh mang, kỳ diệu ấy...chưa bao giờ mình được diện kiến...Phố biển thì hình như chỉ một màu phượng đỏ...!
Sáng nay mình nhận được tin của cậu Út...Hai ảnh...những cành phượng tím rất đẹp...Kèm theo lời nhắn...
"Biết chị thích màu tím, tặng cho chị Phượng tím hôm bửa em chụp ở California...".
Cảm ơn cậu nhiều nhiều...!!!
***

VẾT SẸO...
"Không hưu nên phải kiếm tiền xài..."....
Lang thang vào trang của Thầy, một stt khá dài, nhưng nó dừng lại ở những câu chữ..."Không hưu nên phải kiếm tiền xài..."...
Như một cuộn phim quay chậm...Anh trai nó cũng không hưu và cũng đã không thể kiếm tiền từ 5 năm nay...! Tất cả chỉ từ một công văn...
Nó biết những đứa con của Thầy đã thành đạt từ lâu, tiền không quan trọng với Thầy, đi dạy chỉ là niềm vui...Mà sao nghe trong lòng cay đắng...!
Hơn 30 năm trước, một sáng ở BL...Hai Thầy bảo với nó..."Về đi em...". Nó yên lặng.. Anh trai nó hỏi: "Em có về không?". Chần chừ rồi nó trả lời..."Em ở lại...".
Từ ấy, nó không tin vào những công văn, những giấy tờ, những hứa hẹn...Thực tế đã không giống như những gì nó đã đọc, đã "ngâm cứu"....Nhưng đã lỡ, không thể bỏ nghề...cứ đi, cứ bước...May mà nó yêu những ngày cầm phấn... Và cứ thế, nó đã đi hết quãng đường sự nghiệp...Cuối cùng rồi nó cũng cầm được quyển sổ hưu...!
Nó biết Thầy nó, anh trai nó không cần những tháng lương "hưu trí".... Nhưng nó biết với Thầy nó, anh trai nó...thì cụm từ "sổ hưu" như một vết sẹo thời gian...!!!
***

LINH TINH...!!!
"Vội vã làm chi...đến chiều...rồi nắng cũng tắt...". Nàng đã đọc ở đâu đó...Vậy mà, không biết được bao nhiêu người không vội vã...biết thong thả đợi đến chiều để thấy ngọn nắng đang tắt ở bên sông...! Nàng thì...hoàng hôn về, mới nhận ra rằng mình đang bắt đầu chầm chậm những bước chân. Nàng thì...đi qua một quãng đường dài, quãng đường không tính bằng ngày, bằng tháng, mà tính bằng năm, nhưng cũng không phải 1 năm, 2 năm...mà là đã hơn 30 năm...Lần đầu tiên nàng có một mùa hè đúng nghĩa...Nàng chợt nhận ra rằng... một thời nàng cũng  vội vã, vội vã quay về, rồi vội vàng ra đi...vội vã lên SG, rồi vội vàng trở về thị trấn nhỏ...!
Cuộc đời là những chuyến đi...Nơi nàng sống và làm việc không phải là quê nội, cũng không hề là quê ngoại của những đứa con...nên nàng vẫn cứ đi...Ngày xưa nàng là đứa đi xe thì xỉn, đi tàu thì say, đi máy bay thì ù tai suốt ngày...Vậy mà, lâu rồi cũng quen...Bây giờ, nàng chỉ cần xách balo và đi mà cũng không hề cần một viên thuốc nào...(đôi khi thì cũng bị lâng lâng...). Ừ! Thì đi khi mình còn có thể. Lên xứ ngàn hoa...để nghe đủ bốn mùa trong một ngày. Ừ! Thì ngày mai ra Huế, xem núi Ngự sông Hương....Rồi đến nơi nắng gió, nơi có gốc cây đa đầu làng...!
Nhưng...có lẽ đi đâu rồi cũng quay về thị trấn nhỏ, bởi nàng đã quen rồi, nhà nhỏ, phố nhỏ...nơi mà hơn 20 năm trước nàng đã dừng chân...!
***

HUẾ...!!!
***4/7
Đến sân bay Phú Bài lúc 7h30'...
8h...Bún bò Huế...(lúc này thì mầm đá cũng ngon).
Chú tài xế tacxi dễ thương...
Đi lăng Tự Đức, lăng Khải Định, lăng Minh Mạng...
Hơn 11h, cơm hến...Hi...hi...tìm hoài chỉ được năm, ba con hến trong tô...có chén nước là đúng nước hến. Mà đúng rồi, bởi chỉ có 15k...
12h nhận khách sạn...
Sáng nay thức dậy lúc 3h, nhưng bi chừ vẫn tỉnh như sáo, vì sáng giờ cứ nhấm nháp ly cafe nguyên chất của anh xã pha sẵn...
Huế dễ thương...
14h20'....Đại Nội Huế...
15h30'...Chùa Linh Mụ...(vậy mà lâu nay mình cứ tưởng là chùa Thiên Mụ...hi...hi...)
19h30'...Nghe ca Huế trên sông Hương.
Đúng là "Thấy cô gái Huế, bỏ đi không đành...".

***5/7.
Đêm qua thả 1 đèn hoa đăng trên dòng sông Hương...với..."Ước mong mỗi sáng thức dậy, bình yên vẫn bên mình...". Ừ! cô gái Huế bảo: "thả đèn với một điều ước", chỉ một điều ước, nên đành ích kỉ ước cho riêng mình (đành nói rất thật).
Khách sạn "Thân Thiện"....
Thằng nhóc đặt cho mẹ với cái giá rất hữu nghị, chưa đến 300k/1 phòng đôi/1 ngày. Buổi sáng có thức ăn tự chọn ngay trong khách sạn. Nhìn từ tầng 4...con sông nhỏ, và bên kia chiếc cầu là thôn Vỹ dạ...!
7h30...Thuê xe máy lòng vòng, qua chợ An Cựu, ngang núi Ngự Bình. Người bạn của cậu em ở đường CLV đọc..."Núi Ngự Bình trước tròn sau méo. Sông An Cựu nắng đục mưa trong...". Mà mình đâu có sống ở đây cả hai mùa mưa nắng...chỉ như là một lữ khách ghé qua...Chỉ thoáng bên bờ sông An Cựu, chỉ đưa mắt nhìn phía sau của núi Ngự, thế thôi!
Mình hỏi về "hai hàng long não của TCS...". Người quen bảo: "nơi đường NTT...". Đi 4 người, nhưng chỉ có riêng mỗi mình là lãng đãng lan man...nên...vẫn chưa thể biết căn nhà nhỏ mà nhạc sĩ họ Trịnh ngày xưa đã sống...! Tiếc!!!
Qua cầu Tràng Tiền, đến chợ Đông Ba...Cũng vẫn như bao chợ...chỉ khác  là... tiếng Huế rất dễ thương...!
Lần đầu tiên mình "ăn đủ món"...Ai  đó không tin thì thôi...nhưng rất thiệt.... Vào CopMart, 4 dĩa (mỗi dĩa 5 món, thịt heo 3 loại, cá 2 loại, tôm nho nhỏ mỗi người 1 con, và các loại rau xào...) 4 chén canh, 1 chén mắm...Hi...hi...đúng là đủ món...Chỉ 225k cho 4 xuất....
14h30'...lại loanh quanh các nẻo đường...Chiều mưa không nặng hạt...Hai anh vào quán nhậu với bạn, hai chị lang thang vào thử tất cả loại bánh...bánh nậm, bánh bèo, bánh bột lọc, bánh bèo, bánh ram ít...!

***6/7.
Tạm biệt Huế dễ thương...Một thành phố êm đềm, thành phố có dòng sông hiền hoà, có những cây xanh bóng mát, có những đám cỏ xinh xinh...!
9h30'....Thành Cổ Quảng Trị...
Hic...Đã gởi lại Thành phố Huế cái mũ...
10h10'...đến 76 LD....
Cảm ơn hai bạn T-T nhiều nhiều...
Đặc sản Hải Lăng: Cháo Bột Cá...
14h30'...nhà thờ La Vang...
15h...chợ Đông Hà...
16h48'...Xình xịch xình xịch.... tàu lửa từ Đông Hà về Vinh...
***


XỨ NGHỆ...!!!
"Sao chồng gần không lấy, mà lấy chồng xa???". Bạn đã hỏi nàng như thế, khi biết nàng quê QN, lấy chồng người NA và sinh sống ở BRVT... Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ!!!
Ừ! Thì duyên nợ...
Nàng lại nhớ đến hai từ "duyên nợ"... vì người bạn thuở xưa vừa nhắc: "có duyên nhưng không có nợ, tiếc!...". Cuộc đời này có biết bao nhiêu duyên...Duyên gặp gỡ...và cả những duyên chia xa...Nàng nghĩ thế!!!
Xứ Nghệ! Đặc sản mùa hè của xứ Nghệ  vẫn như xưa, vẫn là "nắng nóng"...Ba mươi năm qua, nàng trở về, thường là mùa hạ...chỉ là những ngày ngắn ngủi...bởi nàng vốn là đứa hay tham công tiếc việc... Và bây giờ, nàng đã bắt đầu phá lệ...ở lại nơi này lâu hơn...và có lẽ những năm sau nàng sẽ chọn những ngày thu mát mẻ để trở về...để tránh hưởng đặc sản nơi này...(bi chừ là 15h15', nàng vẫn giam mình trong phòng máy lạnh của mẹ...và gõ gõ...hi...hi...).
Quê hương là chùm khế ngọt, mẹ là tất cả trên đời...Nàng bảo thằng nhóc săn vé máy bay giá rẻ từ 20 đến cuối tháng thay cho dự định là 16 quay vào...Bởi...cô em chồng và anh xã đang muốn ở với mẹ lâu lâu...!
Ừ! Thì cũng như nàng thôi, dẫu thị trấn ấy mưa thuận gió hoà, nhưng khi về QN nàng chưa bao giờ muốn mình như một lữ khách...chỉ đến và đi...muốn ở, muốn lang thang khắp phố, muốn quay về một thuở xa xưa, muốn gom lấy những gì quen thuộc, và hiển nhiên muốn giữ lấy những ký ức...!!!
Cảm ơn cuộc đời, khi ở nơi này nàng có một bà mẹ mà chưa một lần nàng có khái niệm mình là một nàng dâu...Có những "bà O bên chồng" không vặn vẹo đủ điều như trong sách vở (chắc do bà chị dâu này rất ngầu) ...Có chú Út lo toan mọi việc trong gia đình lớn khi anh Cả "theo vợ" lập nghiệp nơi xa...Có những cậu em rể dễ thương, có cô em dâu thiệt thà như đếm (cùng hệ với nàng mà)...Và những đứa cháu nhí nhảnh vui tươi...!
Nơi này có cây đa...cây đa từ ngày xưa và bây giờ vẫn thế...Có những lúc, nàng trú mình dưới gốc đa to...(dẫu yêu thương có tràn đầy thì cũng có những khi lòng người chênh vênh đến lạ...rất thật!).
Biết một điều, ngày có mặt tại SG, nàng sẽ đen nhánh và sẽ tròn như hột mít...hi...hi...
Dù sao, cũng cảm ơn cuộc đời này...!!!