Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

LƯU 3...

CỦA ĐỂ DÀNH...!!!
Chiều gần tối hôm kia thằng nhóc nhắn về...
-Con gác thi ở một trường cấp 3.
-Trời mưa quá trời.
-Làm nhớ hồi nhỏ con hay theo mẹ lên trường.
-Nhìn mấy thầy cô nhớ bố mẹ hồi đó...
Tuần trước nó nói: "Con đi Tiền giang từ thứ Bảy đến thứ Tư nha mẹ..."
Biết nó không còn nhỏ, nhưng mẹ vẫn nhắc..."Con nhớ phải cẩn thận trong công việc ...".
Lại nhớ thời xưa, thời tụi hắn còn nhỏ, có nhiều lúc chị em hắn theo mẹ lên trường, những khi chị em nó không có tiết học, nhưng bố mẹ có giờ dạy...Có một điều mà hai chị em nó rất giống nhau là...nếu phải lựa chọn: "đến trường mẹ hay trường bố", là tụi hắn chọn ngay: "đi theo mẹ". Lý do duy nhất: "con không thích các cô trường bố, vì các cô hay trêu bố, trêu con..". Có ai lạ gì cái màn, những ông bố trẻ cứ lại bị gán ghép với cô nọ cô kia, khi có con theo đến cơ quan...Hi...hi...😏😏.
Rồi chị vào ĐH, ngôi nhà khuyết đi một góc.
Rồi nó lên SG, ngôi nhà chỉ còn đôi vợ chồng "son"...
Chị em nó hết nhà trọ này đến nhà trọ khác...
.......
Hơn hai năm nay, chị em nó dọn về một căn hộ tầm tầm.Bố Mẹ đã cầm sổ. Đã có những ngày đông đủ cả gia đình, là những ngày bố mẹ không về thị trấn nhỏ hay ngao du đâu đó...Nhưng không phải là gia đình có 4 người như xưa, mà đã là 7 người, đôi khi còn thêm một thành viên dự bị😍...
Tối qua mẹ nhắn cho nó.
-Chiều mai mẹ làm bánh xèo, nói Tr tối mai sang nhé...
........
Chiều nay nó về...Thế nào, người nó chào đầu tiên sẽ là Bo. Vì Bo là người ra cửa đầu tiên khi nghe tiếng mở khoá...
.......
Tự dưng mẹ nó nghĩ đến cum từ: "ngày ấy mình đã ra đi...".🍀
**************
MỘT NGÀY...!!!
Có một ngày, một ngày nào đó...như hôm nay, nàng thấy lòng mình thật nhẹ nhàng...
Trưa nay, nàng theo chuyến xe ngang ngõ trở lên Sì phố, sau những ngày quay về thị trấn nhỏ...Có nơi để đến, có nơi để về, đâu cũng là nhà...Chỉ là những cảm xúc khác nhau...
Đôi khi cứ trách cuộc đời, nhưng rồi ngẫm lại, hình như mình còn được nhiều ưu ái...Ừ! Thì chỉ mong những tháng ngày vẫn bình yên như thế...
🍀Những ngày còn đi làm, nào là lên lớp, giáo án, dự giờ, họp hành...đủ thứ chuyện, mà lương chỉ hơn 10tr (là lương của những năm sau này). Còn khi cầm sổ, khỏi phải lo muộn giờ, bỏ tất tần tật mọi công việc trường lớp, mà mỗi tháng gần được 3/4 lương khi xưa.
Tủn mủn thầm nghĩ, về hưu sướng thật😏.
🍀Ngày trước, đi đâu cũng vội, vội đến, vội đi, vội trở về...Vội vì công việc, bởi vì nàng thuộc loại người chỉn chu trong nghề (đó là sự thật, không chảnh).  Khi không còn vội vì công việc, thì vội vì có người đàn ông sắp già, sau những giờ đến lớp, lại một mình với bữa cơm, hiển nhiên là những bữa cơm không hề giống như những lúc nàng có mặt ở nhà. Còn bây giờ, bắt đầu từ những ngày tháng 7, chỉ cần khoá cửa cùng đi, và sẽ cùng về bất kỳ lúc nào nàng thích...
🍀Về thị trấn nhỏ nghe nắng gió lao xao, ghé quán cafe quen thuộc,  tám với bạn bè đôi câu...Lại đi, dẫu SG không lặng lẽ và bình yên như nơi nàng đã từng sống, nhưng lại cho nàng cái cảm giác gia đình đúng nghĩa, khi những tối luôn có đầy đủ các thành viên, khi lúc nào cũng nghe tiếng thỏ thẻ của con bé lên ba...
............................
Rồi nàng sẽ quay về ngắm hoàng lan vàng và bằng lăng tím trên phố nhỏ...trong một ngày thật gần...!!!
**************
CÓ ĐÔI...!!!
"Đến chiếc lá cũng cần có nhau, sao em không giữ nổi yêu thương...". Hình như nàng đã từng nghe câu hát ấy...
............
Một lần ghé vào trang bạn Tím, thấy một pic rất lạ, rất đẹp. Là hai cái bóng in trên một thảm hoa. Ừ! Đến cái bóng cũng cần có đôi...Nàng chợt nghĩ, cuộc đời này, tất cả đều muốn có đôi. Chiếc lá dẫu xanh hay vàng hình như cũng không muốn lẻ loi... Bông hoa cúc hồng dịu dàng bên một bông cúc trắng...
.............
Tự dưng, nàng lại lẩm cẩm...với từ "có đôi". Đâu phải cứ mãi gần nhau là "có đôi". Chỉ cần bàn tay nắm lấy một bàn tay khi trong đêm khuya chập chờn một giấc mơ hoang hoải . Chỉ cần ngồi cạnh nhau bên những giọt cafe từ từ nhỏ xuống với những câu chuyện không  xưa, nhưng cũng không hề mới. Chỉ cần bên khung tin nhắn là những con chữ sẻ chia từ một nơi xa xôi nào đó. Chỉ cần một chiều lộng gió, đưa mắt qua khung cửa nhỏ và hình dung rằng đâu đó người vẫn nhớ người...lặng lẽ như những áng mây trôi...Chỉ cần, cầm điện thoại lên, để biết rằng mình đã từng quen, từng thân...đã từng lạc nhau, và cuối cùng trên đường đời bao la, mình cũng chưa từng quên lãng...
...........
Người ta vẫn có nhau, như chiếc bóng có đôi, như chiếc lá không hề đơn chiếc, như bông hoa vẫn đứng cận kề...Là người vợ, người chồng, là người bạn dẫu gần hay xa, là người quen từ ngày xưa hay chưa một lần đối diện, là những người ruột thịt hay chẳng hề chung một chút huyết thống nào...Chỉ cần có nhau...để thêm những yêu thương, để bớt đi một ít góc cạnh của cuộc đời giông gió này...!!!
..............SG, tháng bảy.
*************
DUYÊN...!!!
-"Thay lời muốn nói", chủ đề "Duyên", 21h tối nay trên HTV9. Chắc sẽ hay...
Tin nhắn của một người bạn vào tối chủ nhật, lúc 20h41.
...................    
Ừ! thì cũng một chữ "duyên" đó thôi... rồi hội ngộ rồi chia ly... rồi khắc khoải với những chiều thu nhìn chiếc lá vàng chao nghiêng trong gió...để hoài niệm... để lòng chợt day dứt nhớ thương người xưa lại quay về... Bởi vì ai đó có một tình yêu thật đẹp, nhưng chẳng nợ nần gì nhau nên thôi đành ru lòng trong mơ, ru tình nên thơ... rồi mỗi người lại chọn cho mình riêng một lối...
Có duyên, nhưng chẳng phải là thuận hay nghịch duyên, mà chỉ là không có nợ!!!
......................
Ừ! có những người có cả duyên và có cả nợ... nhưng chưa hẳn là thiện duyên, vì người ta bên nhau nhưng rồi cứ làm khổ nhau trong suy nghĩ, trong cuộc sống...rồi người ta cứ thế im lặng... im lặng đến gần tận cùng của sự lặng im,...để sống mòn mỏi chờ một ngày trả hết nợ với nhau, trả nợ cả một cuộc đời, nhưng không ấm nổi một vòng tay.?!
..................
Có những cuộc tình trong chương trình đẹp lung linh như nắng ban mai... nhưng rồi họ đâu được sống bên nhau. Dẫu là 20 hay 25 năm, thì cũng chỉ còn là kỷ niệm...Họ cất giữ những kỷ niệm ấy cả một đời còn lại...để trái tim họ bao giờ cũng dễ vỡ ra khi bắt gặp ai đó giống người xưa của mình...
Rồi người ta cứ hy vọng có một ngày duyên xưa... tình cũ hội ngộ... Ừ! thì cứ hy vọng để bước tiếp...
Có người yêu nhau rồi lấy nhau... nhưng có người yêu nhau rồi mãi mãi xa nhau...
Chỉ một chữ "duyên", nhưng mỗi người là một số phận. Biết sao bây giờ???
...................
"Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?"
................
Đêm đó  Nguyễn Phong Việt đã đọc những câu thơ này tặng cho một người đã từng có "duyên" nhưng đã "lỡ".....
............
Ừ! "Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau...".
.............
Duyên rất nhiều, nhưng nợ chẳng bao nhiêu. Bình yên cho những ai đi qua nhau và ở lại cùng nhau. Bình yên cho những ai có duyên nhưng đã lỡ...Và bình yên cho tất cả...
...............
P/S: Cảm ơn một người bạn, rất xa và rất gần🍀
********
CUỘC SỐNG...!!!
Lật lại trang blog.spot, dừng lại một bài đã viết từ một ngày tháng tư, hai lẻ mười ba...Một bài đã chép từ yahoo.blog sang....
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼
Thứ ba ngày 16 tháng 4 năm 2013...
CHO MỘT NGƯỜI EM TRÊN THẾ GIỚI ẢO...
Tôi viết cho em..."Đừng buông tay, khi còn có thể nắm giữ...".
Nhưng... giá như tôi có thể nắm chặt tay em, mà chia sớt những nỗi đắng cay...khi biết rằng, em không thể buông tay, em không một lần đủ can đảm để đứng trước phiên tòa...
Phía sau thế giới ảo là những con người thật, những buồn vui thật...và những tổn thương cũng rất thật...phải không em???!!!
Giá như quá khứ thời con gái là những yêu thương ngọt ngào thì có thể một lúc nào đó em sẽ ấm lòng khi nghĩ về những điều đã qua. Nhưng với em, quá khứ là một bóng ma...vì đó không phải là tình yêu...
Giá như người đàn ông của cuộc đời em hiểu rằng: bờ vai của anh ấy là nơi em muốn tựa, và hình bóng ngày xưa không hề có trong tâm tưởng của em...
Giá như anh ấy hiểu rằng: em bước vào cuộc sống gia đình thì quá khứ bỏ lại sau lưng ...Nhưng nỗi nghi ngờ, lòng ghen tuông của anh ...Em mang trong lòng sự tổn thương không phải một ngày, một tháng, mà thời gian tính bằng năm. Cũng không phải một năm, hai năm...mà đã hơn 10 năm như thế...!!!
Giá như có cơn bão đi qua em, rồi em sẽ bình yên sau những ngày giông gió. Nhưng không phải thế, những cơn mưa cứ lê thê, bầu trời cứ âm u...để rồi một lúc nào đó, em chợt nghĩ rằng..."...giá như em có đủ can đảm...để một lần đau...". Để rồi khi đến với thế giới ảo này, em mang một khuôn mặt của người đàn bà hạnh phúc...
Tôi hiểu cái cảm giác đau của người phụ nữ khi người đàn ông của mình ghen tuông vô cớ...Chỉ là một thoáng cũng đủ cho người đàn bà muốn quên đi mọi thứ trên cuộc đời này...Vậy mà em...
Cầu mong người đàn ông của em đừng ngu ngơ như thế nữa, mong em quên đi những phút giây phải chấp nhận những phũ phàng, mong công việc sẽ làm em tìm thấy niềm vui...Và em sẽ bình yên, hạnh phúc khi ôm chặt những thiên thần bé nhỏ trong vòng tay của mình....
Cuộc đời là những chênh chao...nhưng yêu thương rồi cũng sẽ đong đầy, phải không em???!!!
Rồi một ngày nào đó...em sẽ viết cho tôi rằng..."...chị ơi! em đã bình yên..." phải không em???!!!
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼
Đã hơn 5 năm rồi, em đã cố nắm giữ...nhưng...cuối cùng...em đành buông tay..
..........................
Cách đây 2 tuần, em nhắn:
- Em đang làm thủ tục ly hôn...
...........
- Em đến công ty trong tâm trạng bất ổn...
................
Muốn ôm em thật chặt...💜💜💜.
Rồi em sẽ bình yên, trong cuộc sống mới....Những chênh vênh rồi sẽ qua...phải không em?!
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼
Sáng nay, tin nhắn của một người bạn, cũng là bạn từ thời yahoo.blog...
- Đầu tuần tới, toà xử ly hôn...
...............
Cách đây mấy năm, mình chúc phúc cho yêu thương muộn màng của bạn...
Muốn nắm đôi bàn tay bạn thật lâu💜💜💜.
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼
Người đàn bà trẻ: "Em khóc..."
Người đàn bà lưng chừng mùa lá rụng: "Mình không khóc được..."
Hai người đàn bà đều chủ động buông, nhưng cùng một cụm từ: "đau xót...".
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼
"Anh thì khác. Em thì đang có một gia đình hạnh phúc. Tìm được một hạnh phúc không hề đơn giản...". Mình đã từng đọc ở đâu đó....
Vâng! Tìm được một hạnh phúc không hề đơn giản...
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼

LƯU 2...

BÌNH YÊN...!!!
🍀"Rồi ai cũng có đôi lần, thực lòng, chỉ còn muốn những buổi sớm mai bình yên như cỏ dại, không muốn làm tổn thương đến người nào nữa.
Bước chân nhẹ.
Bàn tay ấm.
Ánh mắt hiền.
Trái tim bình yên."🍀
(Cuộc Sống Nhìn Từ Ô Cửa Thiền)
......................
Như thói quen, nàng thường  ghé vào đọc những câu chữ của một người bạn nhỏ. Người bạn nhỏ ở một ngôi chùa bé bé xinh xinh...Nàng là người ngoại đạo, vậy mà đôi lúc nàng chợt thèm cái cảm giác "về ngồi bên hiên, nghe những lời kinh..." khi ghé vào trang ấy...
............
*****************

DUYÊN, NỢ...!!!
Câu hỏi...nàng đã từng nghe...
Và cũng nhiều người hỏi "tại sao?".
Nàng vẫn hay đùa với câu trả lời muôn thuở là: "duyên số... giày dép vẫn có số đó thôi!". Thì cứ đổ cho "duyên số", khi cái góc khuất của người đàn bà vẫn mãi là một góc khuất...
........
Câu hỏi: "Tại sao người ta có thể sống vui vẻ với nhau cả đời?" của những người đàn bà rất trẻ. Nàng cũng đã từng nghe...
Ừ! Là do duyên...nhưng không phải là phận hay số, mà là do từng thành viên trong cái duyên ấy...Cũng không phải là do cái câu phán của ông thầy là "chúng con hợp tuổi" mà họ đi với nhau gần hết quãng đường. Bởi...nàng đã chứng kiến không ít cặp đôi "hợp tuổi", nhưng họ không đủ sức bao dung, thông cảm cho người bên cạnh mình hết lần này đến lần khác...!!! Nàng chỉ muốn nói đến cái duyên mà hai người tự tìm đến...
......
Họ hạnh phúc, vì khi ai đó đặt vào bàn tay họ một trái tim, chỉ cần một trái tim thật bình thường, họ biết nắm lấy, biết không nắm chặt, và họ có thể buông bất cứ lúc nào khi họ thấy không cần nắm giữ...
.........
"Tại sao người ta có thể sống với nhau vui vẻ cả đời?"...Bạn chỉ có thể thấy những lúc họ bên nhau với ánh mắt long lanh, nhưng đâu phải lúc nào bạn cũng thấy những đám mây u ám bay ngang qua họ. Chỉ là họ biết tìm  bình yên...chỉ là cả hai đều biết đặt gia đình, con cái lên trên tất cả...!!!
.....
Ừ! Chỉ là họ biết tìm  bình yên...chỉ là cả hai đều biết đặt gia đình, con cái lên trên tất cả...!!!
......
Nàng chỉ muốn nói với những người bạn còn rất trẻ, cuộc đời này ý nghĩa nhất không phải là giàu sang danh vọng, không phải là những cuộc vui chơi theo ý thích cá nhân, không phải là những ly bia nâng lên hạ xuống cho đến lúc không biết đường về, không phải là môi son má phấn hàng hiệu đắt tiền...mà là một ngôi nhà, một ngôi nhà không cần lớn lắm, chỉ cần vừa đủ cho những tiếng cười trong trẻo của những đứa con thơ...khi ba mẹ đã xong một ngày mệt nhoà với công việc...
.....
Một trái tim, người ta có thể nắm, có thể buông...
************
LAN MAN....
🍀Chỉ cần có thế, là những bình yên ở nơi đây, nơi đó. Là biết rằng mỗi người vẫn sống an nhiên theo cách của chính mình. Là một buổi sáng thức dậy, hay một chiều mưa giăng...ta chợt nhận ra rằng, mình còn có những ngày xưa, thật xưa, nhưng chưa bao giờ là cũ...
🍀Là những con chữ, không là yêu thương, không là nỗi nhớ, chỉ là thanh xuân...
🍀Là một thời con gái...thế thôi!
***********
THƠ DU PHONG...
"Thương một người thì phải nói một câu!
Bởi có bao người xa nhau trong im lặng.
Rồi sau này người ta mang ân hận.
Bởi "nếu ngày xưa... thì đã...tiếc không trời!..." (Du Phong)
🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹🌹
Thương một người, mà không dám nói một câu. Để khi đò sang sông, thuyền kia rời bến...Cả một cuộc đời, kẻ bên này chỉ mong bên nớ thật bình yên..
🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀
Trích: "THANH XUÂN KHÔNG HỐI TIẾC..." của DU PHONG.

🌹Thương một người là phải nói ra ngay!
Kẻo biết đâu một ngày không kịp nữa...
Hạnh phúc cả đời đừng nên để lỡ,
Có ai đợi chờ muôn thuở được đâu...

Thương một người thì phải nói một câu!
Bởi có bao người xa nhau trong im lặng.
Rồi sau này người ta mang ân hận,
Bởi "nếu ngày xưa... thì đã... tiếc không trời!"

Thương một người thì phải thổ lộ thôi!
Dẫu ai đó thuộc về người trước đến...
Không phải để được cùng người hò hẹn,
Chỉ để người vui, còn mình được nhẹ lòng.

Thương một người, bày tỏ hết là xong!
Rồi sau đó chẳng mong cầu nhận lại...
Chỉ cần thấy người bình yên mãi mãi,
Tình yêu có cần trái phải rạch ròi đâu...

Thương một người thì phải nói một câu!🌹(Du Phong)

P/S: Tặng những ai, xưa kia, "Thương một người, nhưng chẳng nói một câu...".
🍀Thạch thảo tím mượn nhà Thuỵ.
************
GIA ĐÌNH...!!!
🌹Nàng muốn dừng lại, để làm quen với họ, nhưng chần chừ, chần chừ rồi lại chầm chậm bước đi...Đến khi quay lại, gần đến nơi ấy, nàng cũng lại lững thững bước qua, và ngoái đầu nhìn lại...!
Công viên HV thì cũng như thế, như mọi sáng, như mọi chiều, không đông lắm...Mọi động tác, nào là múa kiếm, múa quạt, nào là sử dụng những dụng cụ thể dục đã  có sẵn ở đó...Đủ cả.
Cảm ơn buổi sáng hôm nay, để nàng cảm nhận thêm về cái gọi là "tình nghĩa vợ chồng". Có những người đi cùng với mình những năm tháng thanh xuân, chỉ để đôi lần ngược về quá khứ và nhớ. Nhưng quan trọng hơn cả là ai đó đã dịu dàng cùng ta đi suốt quãng đường đời...dẫu là không thiếu những nhăn mày, nhíu mắt, dẫu là không ít lần giận hờn mà chẳng biết có cớ gì hay không?
🌹Hai người đàn ông ngồi trên hai chiếc xe lăn, có lẽ họ đã qua những cơn tai biến. Hai người đàn bà. Nàng đoán,  tất cả họ đều gần 60...
🌹Cặp thứ nhất. Người đàn bà ngồi trên một cái ghế đối diện với chồng mình với khoảng cách chừng 2m. (Chỉ là vợ chồng, chứ không thể là bà con hay người giúp việc). Người đàn bà, đưa hai cánh tay lên cao, xuống thấp, bên trái, bên phải với âm thanh 1, 2, 3, 4....Rồi nghiêng đầu bên phải, bên trái, cúi xuống, ngước lên...Phía bên kia, người đàn ông làm theo những động tác ấy, với khuôn mặt mang màu hạnh phúc, bởi nàng bắt gặp ánh mắt đang cười của người đàn ông ấy🌹
🌹Cặp thứ hai. Người đàn bà đứng phía sau xe lăn, hai bàn tay bóp nhè nhẹ vào đôi vai của người đàn ông. Có lẽ đôi vai mà người đàn bà đã từng tựa vào đó trong những lúc chênh vênh. Nàng cũng chẳng biết người đàn ông vui hay buồn, khi nàng nhìn lướt qua khuôn mặt không một chút biểu cảm của người đàn ông ấy. Người đàn bà ra phía trước xe lăn, đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy lại tiếp tục xoa xoa vào đôi chân không còn vững chãi của chồng mình.🌹
🌹Với nàng, đó là một bức tranh tuyệt hảo. Ý định muốn xin họ một cái bấm máy chợt ngừng lại. Bởi nàng không muốn chạm vào khoảnh khắc bình yên của hai người đàn bà. Vâng! Nàng tin rằng trong những phút giây ấy, hai người đàn bà thật bình yên, bởi trong họ chỉ còn duy nhất một điều là "yêu thương dành cho người đàn ông của cuộc đời  mình"....🌹
        SG tháng 6.

LƯU 1....

CUỘC SỐNG...!!!

Trong mỗi bệnh viện, chỉ cần những người như thế này thôi, không phải là GĐ, PGĐ, không phải là CTCĐ, không phải là TK, PK...họ chỉ là những điều dưỡng, nhưng họ biết nói đúng sự thật, họ không sợ quyền lực nào cả...
...............
Biết là những lời khai này không phải sớm, nhưng cũng không quá muộn......
............

"Trong ngày xét xử thứ 4, điều dưỡng Nguyễn Thị Hậu khai thêm, cơ quan điều tra đưa cho xem sổ giao ban cuối năm, “bắt tôi phải nhận rằng BS Lương được phân công nhiệm vụ tại đơn nguyên chạy thận".
Là người tham gia cuộc họp từ đầu đến cuối, điều dưỡng Bùi Văn Hữu khẳng định, trong cuộc họp cuối năm 2015, chỉ có nội dung bình xét viên chức cuối năm. Trong quá trình công tác, cũng không có ai nói về việc phân công nhiệm vụ cho BS Lương."
Trích: Tiết lộ cuốn sổ quyết định ‘số phận’ BS Hoàng Công Lương
..........
***Ông Đinh Tiến Công xác nhận, sau khi sự cố xảy ra mới viết thêm nội dung phân công nhiệm vụ cho BS Lương vào biên bản này. (21/5)...hi...hi...
.........
Tớ xin lỗi những người học Luật CHÂN CHÍNH...
Người nắm cán cân công lý mà đã cố tình làm lệch cán cân...
@Học luật, thì đâu biết rõ về chuyên môn của ngành Y, tại sao không để vị BS từ SG ra giải thích cho thấu...
@Học luật thì biết ai là tội phạm chứ...Cứ vòng vo, vòng vo... Qua Canada mà "xúc" hắn về...
@May mà còn có cái mạng XH, chứ chờ tin ở báo chính thống chắc "chớt" quá..
.............
*************************
Thơ Trần Thanh Quang

@LỜI RU CUỐI...
Ru em ru một đời tình
Ngả nghiêng ta hát một mình ta chơi
Ru em ru tiếng à ơi
Câu ca khẽ rụng thành lời dấu yêu
Ru em ru sớm ru chiều
Ru điên ru dại ru xiêu xát lòng
Ru em tịnh cõi hư không
Mãn khai thành triệu đóa hồng cho ai
Ru em ru suốt đêm dài
Hòa âm cùng gió ru khai tử tình

@VÔ CÙNG...
Ta đi hoang một đêm
Em giận ta một  kiếp
Ta đi hoang một đời
Mẹ vẫn thứ tha

Cái nghịch lý vẫn là điều nghịch lý
Cái vô cùng muôn thưở vẫn vô cùng

@VÔ ĐỀ...
Nếu là một chút hương bay
Thì xin đọng mái tóc mây của người
Nếu là một chút nắng trời
Thì xin rụng xuống mảnh đời của nhau
     .....Trần Thanh Quang....
@@@@@@@@@@@@
"Ta đi hoang một đêm
Em giận ta một  kiếp
Ta đi hoang một đời
Mẹ vẫn thứ tha

Cái nghịch lý vẫn là điều nghịch lý
Cái vô cùng muôn thưở vẫn vô cùng..."
........
Mẹ là thế, Mẹ yêu con vô điều kiện...Nên những đứa con đôi lúc vẫn "Mẹ ơi..."💜💜💜 và nói với mẹ những điều...💜💜💜
@@@@@@@@@@@@@@
"Nếu là một chút hương bay
Thì xin đọng mái tóc mây của người
Nếu là một chút nắng trời
Thì xin rụng xuống mảnh đời của nhau...".
.............
-Thì xin rụng xuống mảnh đời của nhau...
Đã nghe thật buồn...Vậy mà...một người bạn đã thay "mảnh đời" bằng "manh đời"...
- Thì xin rụng xuống manh đời của nhau...
Đọc nghe buồn hơn...🍀

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

GOM...!!

MỘT NƠI...!!!
Đến rồi đi...Dừng chân rồi bước tiếp...!!! Một thời tuổi trẻ...như thế, và cứ nghĩ như thế!
Cho đến một ngày, khi không còn bận bịu với công việc, không còn những lo toan...Người đàn bà chợt nhận ra rằng, có những cảm xúc, say mê, nỗi nhớ... cũng đã khác. Đi đâu rồi cũng muốn quay về, về căn nhà nhỏ, thị trấn nhỏ, nơi có những yêu thương nho nhỏ, mọi thứ đều nho nhỏ, nhưng đã chắt chiu gần 30 năm...! Người đàn bà chợt nhận ra rằng, không những yêu quê hương, nơi mình sinh ra và lớn lên cả thời con gái...mà còn yêu cả nơi mà mình sinh sống, làm việc, nơi mình đã chăm chút cho những đứa con mạnh khoẻ lớn lên và vững bước vào đời...
Yêu những nhánh hoa vàng trên phố, yêu những cánh hoa tím li ti rơi rớt trên lề, yêu cái hồ be bé nhưng thật bình yên trong những buổi chiều tà, yêu những con sóng vỗ trong những hoàng hôn...!!!

HẸN...!!!
Quán Tango nha...
Ừ! thì hẹn nhau ở một quán cách nhà vài ba trăm bước chân. Hai đứa bạn hai ly yaourt đá..
Nàng hỏi:
-Ở đây có cafe pin hông?
Thằng nhóc phục vụ lớ ngớ...
Cô bạn bảo:
-Chắc nó không có thời gian xem thời sự, lướt nét.
.........
-Cho Cô một ly cafe sữa đá.
Mấy ngày nay mỗi sáng thiếu ly cafe đen, cái loại cafe mà anh xã mua cafe hạt, tự rang và tự xay...cũng thấy nhớ. Thôi thì, thêm chút sữa, thêm tí đá...độ độc của cafe nếu có cũng sẽ bớt đi.
Ba đứa cùng tổ trong những năm PTTH. Một đứa ở TB, hai đứa ở TP nên cũng dễ gặp nhau.
.......
-Alo, C hử? Ba đứa tớ đang ngồi ở quán đây...
.......
-Ước gì mình bay vô được hén!
......
Có một thời sân trường đầy bụi cát, mái ngói rêu phong...Vậy mà ngót nghét đã gần 40 năm. Còn có những lần ngồi bên nhau như thế này cũng thấy bình yên...
Một nơi...có những lần nàng nghĩ về...thanh xuân, kỷ niệm, ký ức...
Ừ! Thì chỉ để nhớ..
Hẹn nhau sáng mai lên Q10 thăm cậu bạn cùng lớp ngày xưa. Trưa mai kiếm quán ăn món QN...là lá la...
Về nhà, khoảng 30' sau nàng gọi điện cho cô bạn...
.........
Bạn của bé Tr cười...
-Ngoại Bo huỷ show ngày mai
......
Cuộc đời này, không phải hẹn, là ta có thể gặp nhau. Ừ! thì đôi khi cũng lỡ hẹn...Thì ta cứ hẹn...Thế thôi!
CỨ TƯỞNG...!!!
Cứ tưởng tuổi nhiều là biết nhiều thứ là làm được tất tần tật những việc...
Cứ tưởng dày dạn kinh nghiệm, nhất là kinh nghiệm đã từng nuôi hai đứa nhóc, thì chăm được hắn vào ban đêm sẽ dễ dàng...
Hắn là con bé 32 tháng tuổi, ăn ngoan, chóng lớn, biết đủ thứ, có điều...chưa bao giờ xa mẹ trong đêm...
Ngày sinh hắn, bà Ngoại chỉ có việc bám lấy bệnh viện mấy ngày, rồi đưa mẹ con hắn về XM...
Bi chừ sinh Bi, bà Ngoại đa hệ, cơm nước, ra vào bệnh viện...và chủ yếu là lo cho hắn..vào ban đêm. Ban ngày thì hắn nhảy nhót, lót tót theo mọi người vui chơi...
*Đêm thứ nhất. Ba hắn và cậu hắn trực bệnh viện. Hắn chơi đến 22h... hắn bắt đầu nhớ mẹ, nhớ ba. Hắn khóc, nhưng chỉ gọi là khóc nhè... Thương hắn...Hai ông bà già vật vã với hắn đến hơn 2h sáng...
Hôm sau vào bệnh viện, gần 21h, hắn vẫn vui vẻ về...
*Đêm thứ hai. Chỉ có Ba hắn ở bệnh viện với mẹ con nhà Bi...Sau khi hắn chạy vào phòng cậu, nghe cậu đàn hát...Cậu bế hắn đến võng, ru hắn ngủ dễ dàng, chẳng giống như ông bà ngoại đêm qua...Xong việc, cậu trả hắn cho bà ngoại...Nhưng... Vừa sang ngày mới, hắn giật mình dậy và khóc to...Hình như hắn sợ hãi điều gì đó...Vừa khóc, vừa "Bo mơ, Bo mệt...". Cậu bế, cậu ru, cậu dỗ...Bà Ngoại botay. Cậu hắn bảo: "Để con lo cho Bo...". 10' sau hắn mới nín khóc...
Cậu hắn nằm trên ghế lười, hắn ngủ trên võng, mắt cậu hắn nhắm lại, nhưng tay thì cứ đong đưa..Thương cả hai cậu cháu.... Đêm trôi qua, ngày mới lại đến....Hắn thức dậy, vui chơi, như chưa hề có trận khóc nức nở trong đêm...
Ừ! Thì cuộc đời này...cứ tưởng...!!! Cứ tưởng ta sẽ làm được mọi thứ, vậy mà dỗ một đứa nhỏ trong đêm cũng không xong...hi...hi...
CUỘC SỐNG...!!!
@Bạn 1:
...."Mình thấy cuộc đời như một bi hài kịch. Có một số người họ đóng được nhiều vai..."
Nàng bảo: "Đôi khi mình cũng đóng nhiều vai đó chứ...chỉ là không đóng vai ác...Đó là những lúc dấu cảm xúc của mình với xung quanh...".
......
@Bạn 2:
Bên khung tin nhắn...
-Chị!
.....
Là em! Người đàn bà còn trẻ...Biết nhau đã rất lâu trên thế giới hư hư thật thật này. Vẫn rất xinh, và rất tươi, hình đại diện cũng như những bức ảnh trên trang của em. Một công việc ổn định, một gia đình, một đứa con trai...
....
"Đôi khi mình cũng đóng nhiều vai đó chứ...chỉ là không đóng vai ác...Đó là những lúc dấu cảm xúc của mình với xung quanh...".
Ừ! Có thể như vậy. Nàng biết phía bên kia bàn phím, những giọt nước mắt của người đàn bà, có lẽ khi không còn bận bịu với công việc là những khoảnh khắc sống rất thật với lòng mình...sau những phút giây ..."Em vẫn đang cố gắng để che giấu cảm xúc vỡ vụn của mình....".
Ừ! Em... đã từng phải đóng vai người đàn bà mạnh mẽ...
Nàng muốn ôm người đàn bà ấy...Nhưng không thể...!
........
Đàn bà, người luôn níu giữ hạnh phúc của gia đình mình, nhưng đến một lúc nào đó họ buông tay...Đành vậy!
Nàng hiểu cảm giác của người đàn bà ấy...Bởi nàng đã từng chứng kiến nỗi đau của một người mà nàng rất thương...Trước toà, em gái nàng mạnh mẽ lắm, quyết giữ lấy quyền nuôi con, nhưng khi bước ra khỏi phòng, em gục lên vai nàng...và khóc. Nàng biết, em khóc không phải vì muốn giữ một gia đình mà là ...em buồn, em đau giống như người đàn bà ấy...
"Em chỉ buồn vì đáng lẽ ra mình phải được hạnh phúc. Vì em đã luôn cố gắng từng ngày..."...
.....
-Em chỉ muốn khóc với chị một chút...
-Nếu muốn khóc, em cứ khóc đi, nước mắt thường làm người ta nhẹ lòng...Chỉ sợ, đến một lúc nào đó, nước mắt cứ chảy ngược vào trong...!
Cuộc sống vợ chồng là duyên và nợ...Vì duyên nên gặp gỡ, vì nợ nên sống bên nhau...Thôi thì, xa nhau, phải chăng là hết nợ...???
......
Nàng nhớ, cũng hơi lâu lâu...Cô đồng nghiệp trẻ...sau bao cố gắng...đã:
-Cô ơi, em đến toà...
Nàng đưa bờ vai cho cô đồng nghiệp trẻ tựa vào...Những giọt nước mắt...
......
Em gái nàng, cô đồng nghiệp trẻ của nàng...bước đi trên những nỗi buồn...Và sau tất cả mọi điều...là những bình yên!
......
-Từ từ rồi mọi thứ sẽ ổn, quan trọng là em phải giữ gìn sức khoẻ, để làm chỗ dựa cho thằng nhóc...
Nàng gởi đi những con chữ...

CÓ BAO LÂU...!!!
Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ...Ngoài kia nắng vẫn lên, gió vẫn thổi...Mà có bao giờ em quay ngược được thời gian???. Thì sao, em không yêu thêm những giọt sương buổi sớm, không chắt chiu thêm những con nắng cuối ngày....
@@@Chợt nhớ đến pic này đã lưu trong thư viện ảnh, khi nhận tin nhắn của một người bạn kể về một người đàn ông tự mình tìm cách để ra đi về bên kia thế giới...!
..........
Một số người có những lúc bế tắc, chỉ muốn kết liễu cuộc đời...!
...........
Mình đọc cũng đã rất lâu...Một chuyên gia tâm lý viết.."Thời gian dẫn đến kết cuộc không mong muốn đó, chỉ trong tích tắc, chỉ tính bằng giây. Bạn phải thoát ngay những tích tắc đó..bằng cách phải rời ngay vị trí, bước ra ngoài và hít thở vài hơi sâu.." (nội dung là như vậy..câu cú có thể khác).
.......
Biết bao nhiêu người đang phải chống chọi với căn bệnh định mệnh, có những người phải giật gấu vá vai, có những mảnh đời bất hạnh...nhưng họ vẫn cố nương theo cuộc sống đó thôi...
.....
Cuối cùng...nhà lầu, xe hơi, giàu sang và địa vị...cũng không thể níu kéo một ai đó rong chơi trên cõi tạm này...!
......
"Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn, thì cớ sao ta không sống thật sâu???"

NGẪM...!!!
Đôi khi ngẫm lại, thấy mình của một thời chẳng giống ai...Không muốn thay đổi, cứ giữ hoài những thói quen từ ngày con gái cho đến lúc gần già...Và...cất giữ những điều rất cũ....!
Chỉ việc cái tóc, một góc rất nhỏ của con người...Thiên hạ thay đổi cho hợp với mode, cắt, uốn, ép, duỗi, thay màu...Nàng thì...cũng một thời tóc dài tung bay trong gió, cũng một thời tóc xoã ngang lưng. Rồi cũng thật đơn giản, chợt thấy những ngọn tóc so le, chỉ cần bấm lại cho ngay hàng...
Cho đến một ngày, người đàn bà thấy mình không còn trẻ, tóc buông dài không còn thích hợp...Tóc ngắn hơn và buộc cao..."Tóc buộc đuôi gà...". Đó là ngày nàng bước vào tuổi 40...Và cứ thế cho đến bây giờ. Thỉnh thoảng, những lúc muốn lên hình, nàng mới thả tóc, tóc chỉ còn ngang vai... Mà lạ thật, cả một hộp kẹp tóc xinh đẹp...(học sinh thường tặng cô), nàng chỉ dùng mỗi kẹp vài ba lần để các nhỏ thấy ..."cô đã sử dụng quà...". Rồi cất.
Dây buộc tóc bằng nhung, chỉ hai màu: tím hoặc đen...là loại của nàng...Chỉ thế...!
Rồi...ti toe theo lớp trẻ, nhuộm...Nhưng không phải vàng mơ óng ánh...mà để chỉ phủ màu sương...Nhưng vẫn buộc cao...!
Ừ! Một ngày, chợt nhận ra rằng...mình là một người đàn bà không hề giống đa số những người đàn bà...đã quên thay đổi kiểu tóc trong một thời gian quá lâu... Mà cũng chẳng phải là "quên thay đổi"....chỉ là muốn giữ những gì mình thích, thế thôi.!
Biết đâu, rồi sẽ có ngày, lại thích tóc không còn đủ dài để buộc.

NÓ...!!!
Nó là người đàn bà như nàng, bạn với nhau từ lâu, từ thời sinh viên cho đến bây giờ...Nó cũng đã về thị trấn nhỏ chơi với nàng đôi ba lần...Thi thoảng lên Sì phố nàng ghé nhà nó...cùng nó đến nhà cô bạn ở PN để tụ tập...Vì ngoài nàng và nó, thì lớp A ngày ấy còn có 4 bạn nữ đã định cư ở SG như nó....
Ngày còn ở Quy nhơn, nó là một cô gái tóc dài, da trắng, dáng mi nhon...Khi nàng còn mang đầy mùi ruộng lúa thì nó đã biết một chút môi son, một chút má hồng...Biển Quy nhơn, những chiều lộng gió, những sáng tinh mơ...nó dịu dàng ...áo tắm ôm gọn thân hình mảnh mai...
Ngày nàng xuôi Nam...
Nó cũng rời QN. Theo chồng vào SG dạy toán cấp II, rồi dạy tin...Và hình như nó là đứa con gái duy nhất trong lớp Toán A ngày ấy có được bằng thạc sĩ khi đã ngấp nghé tuổi 50...Lại tiếp tục làm nhà giáo...
Nó có một gia đình có đủ gái trai, đang sống ở một thành phố lớn...Như thế cũng được rồi...
...........
Nàng tìm đến nhà nó trong một buổi trưa vội vã, giữa cái nắng SG đầy những khói xe...cách đây gần 7 năm.
Nó bệnh.
Một căn bệnh nhớ nhớ quên quên, bệnh sợ ra ngoài, bệnh sợ người không quen, bệnh không ngủ được...Đối diện với nó, nàng nghe xót xa, khi ánh mắt nó lơ đãng...Ra về nàng mang theo một khuôn mặt mệt mỏi của nó...
Nàng nhớ một lần nó tâm sự...chuyện gia đình...
-Chuyện gì không chắc chắn thì đừng nghĩ đến chi cho nhọc lòng... Nàng chỉ nói với nó như vậy...!
.......
Những ngày gần cuối tháng Tư, nàng gọi điện cho nó, một lần, hai lần..,rồi nhiều lần, điện thoại reo, nhưng nó không hề bắt máy...Cả ngày cũng không thấy nó gọi lại...Hôm sau nàng tiếp tục gọi...vẫn thế. Nàng linh cảm một điều...Cuộc gọi tiếp theo, anh xã nó nghe máy...
......
Nó tự phàn nàn nó, từ sau cái ngày nó về họp khoa...
Nàng cười qua điện thoại với anh xã nó...
-Thời gian vốn tàn nhẫn với phụ nữ mà anh...
Nó so sánh nó với bạn bè xưa, về mọi thứ...Rồi lại stress, lại trầm cảm...
Muốn nói với nó nhiều điều, nhưng không thể được, bởi: nó sợ nghe điện thoại...Mà nàng thì đang làm "Osin cấp cao" cho một bà mẹ bỉm sữa và hai nhóc cách nhau hơn 30 tháng...nên rất bận.
............
Nàng là đứa con gái biến mất trong mắt bạn bè sau khi rời trường SP vài ba năm...Ngao du miền tận cùng tổ quốc, với biết bao nhiêu thứ nặng lòng...Rồi về miền ĐNB làm cô giáo trường làng...cho đến ngày cầm sổ...So với nó, thì nàng còn nhọc nhằn hơn nhiều.
Đôi khi nó nói với nàng, ...hay...sướng thế! Nhưng nó đâu có biết rằng, mỗi đứa đều có một mối lo toan, một nỗi buồn riêng, nhưng những bước chân thì không thể dừng lại.
.......
-T ơi! Tao đi chơi nhiều...nhưng cũng buồn lắm...
Ừ! Nàng hiểu, khi trước đó nàng đã nhận tin nhắn của cô bạn (cô bạn mà nó đã nhắc đến...)
Không biết nó còn nhớ một lần trên taxi đi SNN, cô bạn xinh gái nhất nhóm, chợt thốt lên..
-Ê! Tụi bây có bao giờ nghĩ đến cái chết chưa? Tao thì có rồi đó...!
.......
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ???
......
-Mi đang ở SG phải không? C vào, tụ tập đi...
Điện thoại của cô bạn ở PN...
......
Nó thì bệnh, nàng đang bận bịu..Tiếc thật!
.......
Chỉ mong nó mau khoẻ...!


Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018

THÁNG TƯ...!!!


"Đừng mơ ước gì xa xôi bởi vì giấc mộng của chúng ta là có thật, hoặc có thật trong bờ cõi nhỏ nhắn nhưng đôn hậu và tình tứ này." TCS...
.....
THÁNG TƯ...
Sáng qua, một cơn mưa rất nhẹ...khi cô còn chập chờn trong giấc ngủ... Mưa đầu mùa...mưa tháng Tư...
Cô bắt đầu những ngày tháng Tư bằng những cảm giác lâng lâng như đang trong cơn say rất nhẹ... (Là cô hình dung, chứ có bao giờ cô thử để biết những cơn say)...Thỉnh thoảng cô lại như thế...Một miếng bánh ngọt nho nhỏ...là đủ.
Tháng Tư! tháng của Hoàng Lan sẽ bắt đầu vàng khắp phố...Những chùm hoa rủ xuống, những cánh hoa mỏng manh...nhẹ nhàng như những thoáng hương xưa...(Là loại hoa Bò cạp vàng như trong sách vở, nhưng một thời con gái cô gái cô lại đặt tên Hoàng Lan, rồi cô quen gọi như thế).
Tháng Tư! có một ngày đầu tháng...mà ai đó...xin đừng ...chợt vui mừng khi
nhận một lời nhắn yêu thương...

Tháng Tư! buổi sáng thức giấc, chợt nghe: "Em về, em về đi, ta phiêu du một đời...". Mà phiêu du hay quên lãng thì cũng thế mà thôi. Thời gian cứ lặng lẽ, mang theo những mông lung chập chùng, tháng ngày vẫn cứ nối tiếp...
Tháng Tư! miên man những con nắng chưa vào hè...
Tháng Tư! cô mở tất cả các cánh cửa của ngôi nhà mình...Cô nhận ra rằng ngoài kia bầu trời vẫn trong xanh, vẫn đầy gió...và mây vẫn lang thang trong những buổi chiều tà...
Đôi bàn tay ôm lấy một trái tim long lanh và khắc vào đó hai chữ BÌNH AN...cho cô, cho ai đó, cho tất cả những người mà cô thương mến. Liệu trọn cả một con đường có giữ được bình an???

Ừ! Thì khoảnh khắc, thì những phút giây...lòng vẫn bình yên khi ngoài kia đầy giông gió...Là đủ...!!!

Tháng Tư! Là những BÌNH AN...!!!


Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

BÉ BO...!!!

Ngoảnh mặt lại nhìn, hình ảnh của gần 30 năm trước...Mẹ hắn và những con gấu bông...
Bi chừ là hắn...Hắn 31 tháng, nói như chim hót, hỏi đủ điều, bận rộn luôn tay luôn chân. Hết ô tô với còi tí toe, tí toe...là lôi bộ đồ chơi nấu ăn...tiếp đến những cây bút màu và vẽ, mà chẳng những vẽ trên giấy A4 của ba hắn, mà còn nguệch ngoạc trên bức tường phòng hắn...Chạy đến kệ sách, lấy những quyển sách của hắn, bắt ngoại đọc cho hắn nghe, rồi hắn nhìn hình, tự biên, tự diễn..(mà hắn đọc cũng đúng nội dung đó chứ, bởi đêm đêm mẹ hắn cùng đọc sách với hắn). Hứng chí lên hắn lại hát, nào là "con cò bé bé...", nào là "bà ơi bà...", thỉnh thoảng lại véo von bài hát tiếng Anh (chỉ có ba mẹ hắn biết đúng hay sai, chứ ngoại thì botay). Rồi lại mang một mớ gấu bông ra xếp xếp, chơi trò dạy học, hắn là cô giáo, học trò của hắn là thỏ, là ốc sên, là chó..... Lại "muốn khoẻ mạnh thì phải tập thể thao...". Rồi 1, 2, 3, 4...làm các động tác như trong ti vi. Lại bắt chước mẹ hắn tập yoga..."Ngồi đúng tư thế, tập vẫy bướm nào...". "Tập thiền nào, nhắm mắt lại, hít thở, hít thở...". Vừa huyên thuyên, vừa tập...Như thật... Công việc của hắn cứ tiếp diễn, chỉ dừng lại khi ăn, ngủ hoặc ai đưa đi chơi đâu đó...
Khi nào mẹ hắn có mặt ở nhà là hắn có thêm một công việc nữa, đó là làm nũng và khóc nhè...Hắn như một diễn viên chuyên nghiệp. Mới cười tươi như hoa, nhưng trong tích tắc nước mắt có thể chảy ra ướt cả hai cái má phính....

         

Ngày trước vừa chăm mẹ hắn, vừa công việc ở trường, công việc ở nhà, nhưng ngoại hắn thoăn thoắt như con thoi, không hề thấy mệt...Chả bù với bây giờ, lâu lâu lên SG, chỉ đôi khi tham gia chơi với hắn, còn lại là ghé mắt xem chừng hắn, vậy mà muốn đuối...!


Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2018

NHỮNG TIẾNG RAO...!!!


Nhỏ học trò cũ giới thiệu một stt "Những người đi qua phố..". Cảm ơn nhỏ! Là những người đi qua phố đã rất xưa, phố của một thời xa lắc...Bây chừ, SG không biết có còn những tiếng rao? Bởi nó chỉ là một người ghé đến rồi đi...SG với nó là như thế, chỉ đến rồi đi, chưa nghĩ đến chuyện sẽ ở lại...!!!
Những ngày nó còn bé, là những ngày hơn 40 năm về trước, thành phố chỉ là một thị xã nhỏ. Hết Tiểu học, nó được Ba cho ra phố cùng anh trai...Một căn nhà nho nhỏ trên đường VT. Một con bé vừa đủ tuổi ăn, học, và biết "quán xuyến" một gia đình gồm 3 người: nó, anh trai và Ba. Có nghĩa là nó có thể đi chợ, nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa, sau những giờ đến trường và trung tâm Anh ngữ..
Đôi khi hình dung lại, nó biết mình đã già trước tuổi, bởi học sinh lớp 6, 7, 8 bây giờ Bố Mẹ còn phải đón đưa đến trường...
Những đêm...đêm thì có những đêm trăng thanh gió mát, có những đêm mưa dầm dề...Một con bé tuổi ăn, tuổi ngủ như nó thì việc nhâm nhi một thứ gì đó trước khi lên giường là một điều không thể thiếu. Hèn chi lúc nhỏ nó tròn như "cái hột mít"...
Nó nhớ mãi tiếng rao đêm..."Bánh mì nóng giòn đây...". Là những đứa bé bán bánh mì trong đêm (cũng bằng tuổi nó thời ấy...). Bánh mì được đựng vào một bao ny lông, bên ngoài là một bao bố dày, vắt vẻo trên lưng người bán và lang thang trên khắp nẻo đường...Những miếng bánh mì giòn giòn chấm sữa Ông Thọ, những ổ bánh mì kẹp với những lát pate hồng hồng đỏ đỏ trong hộp, ngon ơi là ngon...
Đó là những ngày trước 75, là những ngày nó chưa đủ lớn, nhưng nó cũng có thể gom những ký ức để dành cho những tháng năm sau...
Những ổ bánh mì trong những tiếng rao đêm, mãi mãi chưa bao giờ nó tìm lại được, cũng như mùi vị của những lát pate nó có tìm cũng chẳng ra, dù có nhiều lần nó đã từng mua về những hộp pate na ná như thế...
Nó ghiền bánh mì từ thuở ấy...(dẫu bánh mì bi chừ không giống bánh mì năm xưa). Đến nỗi có bầu con bé, món chính vẫn là bánh mì...Nhớ những lúc còn đi dạy, mỗi tuần cũng vài ba bận, một ổ bánh mì, một nửa cho đầu giờ, một nửa dành cho 15' ra chơi...Bạn bè bảo: "như thế thì tiền để đâu cho hết..."...
Đôi khi, nó lại lẩn thẩn cứ nhắc về bánh mì với những tiếng rao đêm mỗi lúc ai đó nói về loại bánh này...
Sau 75, nó về quê học trường huyện. Vẫn những tiếng rao và những đôi quang gánh đặt lên vai những người phụ nữ quê nó...
"Bánh gói, bánh bèo đây....". Là những cái bánh nóng hổi được ủ trong những lớp vải sạch, của một người không xa nhà nó mấy...Có những lúc chị em nó được thưởng thức món ngon đó với những thìa nhân cũng rất tuyệt...
"Đậu hủ đây, đậu hủ nóng đây...". Đôi khi nó được đứng nhìn những lát đậu hủ mỏng được múc ra từ cái ui, rồi những muỗng đường nấu hơi sệt sệt với những miếng gừng cay cay...(không có nước cốt dừa như bi chừ).
Và còn nhiều, nhiều những "tiếng rao..." với những món ăn dân dã...
Ngày xưa ấy, thỉnh thoảng Mẹ nó lại "Ơi..." những gánh hàng rong như thế!!!
Đi học xa, đi làm, rồi theo chồng...Những lần trở về, chưa kịp nghe những "tiếng rao", thì nó lại ra đi. Chỉ biết, gánh "bánh bèo, bánh gói..." ấy đã chuyển về chợ, chủ nhân là con gái của bà...bạn bắt nẻ, nhảy dây của nó thuở nào.
Ngày ấy, nó chưa hề hiểu, phía sau những tiếng rao ấy là những mưu sinh, là những lo toan của những cuộc đời tất bật...Nó chỉ biết rằng, tất cả là những món thật thơm ngon...Để rồi đến một ngày nó chợt nhận ra rằng, nó neo giữ mọi thứ trong ký ức, bởi...tất cả đã mang một hương vị quê hương...Vâng! Một mùi hương không nồng nàn, chỉ cứ lặng lẽ trong tâm hồn của những người mà cuộc sống của họ không dừng chân nơi đã cất giữ tuổi thơ....
Sáng nay, ghé vào "tiếng rao.." của một người không quen biết, tự dưng những ngón tay gầy guộc của nó lại muốn gõ gõ...Ừ! cuộc đời của nó cũng đã từng nghe những "tiếng rao...". Và đôi khi những "tiếng rao" lại vọng về từ một nơi xa xôi nào đó...rất xa...và rất xưa...!!!