Lang thang, cô tìm thấy những nét vẽ...
Một tảng đá, cô hình dung là núi...Một cây chênh vênh, giống như
những cây trên đường xuống phố nơi cô sống...khi ở đâu đó bắt đầu mùa giông
bão...Người ta chặt, trơ cành, trụi lá...Và màu xanh thưa thớt xuất hiện...những
chiếc lá xanh non trên những cành cây đã cũ...
Những cánh nhạn chao nghiêng, nhỏ nhoi giữa đất trời... Nhưng
sao cô lại thấy đó là một nét chấm phá rất đậm của bức tranh...
Cô muốn viết gì trên bức tranh ấy ư? Một ngày thật rảnh rỗi, cô
ngẫm nghĩ và viết:"Chao nghiêng cánh nhạn... phía chân trời...".
Mùa giông bão...Cô nhìn...tìm bóng hoàng hôn, nhưng hình như
hoàng hôn đã lặng lẽ bỏ đi rồi...Sao những cánh nhạn cứ chao nghiêng...??? Sao
những cánh nhạn không về bên kia núi...???
Nhưng... mọi ngôn từ có ý nghĩa gì nữa đâu, khi hình như người
hoạ sĩ nghiệp dư nào đó...đã quên đi một bức hình...!!!











