Ánh mắt em trong veo, tôi nhìn vào đó thấy những ngây ngô của ngày nhỏ dại...Màu
hồng trong mắt em...màu chưa vướng bụi đường...Giọt nước mắt có nhỏ xuống thì
cũng như pha lê...!Một ngày cảm xúc vu vơ chợt về theo nắng, mắt em đong đầy những nỗi nhớ lưa thưa. Lời tỏ tình an yên như áng mây chiều hạ...Tôi thấy màu xanh trong mắt em...xanh một màu thương nhớ...xanh tuổi học trò... xanh cả ước mơ...!
Rồi giảng đường, những ngày mưa, ngày nắng, vẫn "mắt đen tròn thương thương quá đi thôi..."...Mắt em vẫn màu xanh, xanh như màu biển rộng những chiều lặng gió...!
Em
hỏi tôi về MÀU CỦA THỜI GIAN? Tôi nói với em màu thời gian là màu của mắt
em...Mắt em màu hồng như nắng, mắt em màu xanh như cây cỏ...!
Đã có một thời như thế, em có biết không???
Rồi
một ngày, em không còn là riêng mình, mà bên em còn có "người
dưng"... và những "người quen" bắt đầu hiện hữu...Những lo toan,
những cơm áo gạo tiền...làm bầu trời trong xanh không còn trong mắt em... Thay
vào đó là một màu cam sẫm... Màu ấm áp với những nụ cười trẻ thơ, màu mà người
đàn bà trong em trở nên mạnh mẽ giữa cuộc đời đầy biến động...Hình như mắt em
mang màu cam sẫm một thời gian rất dài...!
Ngày qua đi, mắt em thoáng một màu tím ngát...khi những ký ức chợt về trong những đêm mưa...Một màu dịu dàng mang những yêu thương đi qua vùng bão tố...màu của nhớ nhung mang những yên bình...!
Một chiều, tôi nhìn vào mắt em và bảo: "mắt em không còn như xưa... không còn như hồ thu gợn sóng...".
Tôi thấy màu hoàng hôn trong mắt em...khi chiều nhạt nắng...!
Vẫn một câu trả lời cũ...
Màu thời gian trong mắt em...Dẫu bây giờ trong đáy mắt đong đầy ánh hoàng hôn thì em cũng hãy cứ tin rằng...trong cuộc đời này thời gian vẫn song hành với hai chữ YÊU THƯƠNG







