Khi những ngọn gió se lạnh lùa về, là lúc tháng 11 gõ cửa...
Tháng 11! cho cô, cho những ai yêu thương những ngày đầu đông, cho những ai gắn
cuộc đời mình vào nghề cầm phấn...
Tháng 11! Cô viết cho một thời thật xa, một thuở áo trắng cô chưa nhuốm bụi
đường, một chuỗi ngày xưa...mà vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức...Cô viết cho sân
trường đầy nắng gió, cho mái ngói rêu phong, nơi thầy cô đã cho một con bé như
cô say sưa trong từng giờ học...Để rồi cô ước ao được một lần lắng nghe những lời
giảng như thế...Và cô chợt nhận ra rằng, những lời giảng đưa cô vào những ước
mơ ...chưa bao giờ cô được gặp lại trong những bước đường cô qua...
Tháng 11! Ngày ra đi, cô hẹn sẽ có một ngày 20/11 cô trở về ...Trở về nơi có một
thời cô làm học trò con gái, nơi cô bắt đầu tập tễnh vào nghề...Vậy mà cô chỉ
trở về trong những ngày phượng đỏ , chưa có mùa gió nào cô quay lại...Bây giờ
thì đã trễ...để trở lại trường xưa...Nhưng dù có muộn, thì cô cũng hy vọng một
ngày 20/11 nào đó, cô sẽ trở về, để cô nói… một lời cảm ơn ... vì tất cả mọi điều...
Tháng 11! Cô viết cho ngôi trường mà hơn 20 năm về trước không là mơ ước của
cô. Vậy mà thời gian trôi qua, cô nhận ra rằng nơi này thật an yên. Nơi cô có
thể sống là chính mình. Cô không làm những việc mà lãnh đạo muốn, khi những việc
ấy không thuộc trách nhiệm của cô...Cô có thể nói lên những chính kiến của mình
mà không hề sợ bị trù dập...
Tháng 11! Cô viết cho những bạn bè cùng tổ...những chị đã nghỉ hưu, những giáo
viên đã chuyển đi và cả những bạn bè đang cùng sinh hoạt... Có đôi lúc tranh luận
nảy lửa, nhưng khi bước ra khỏi phòng họp, cuộc sống đời thường đầy những yêu
thương...Qua những chuyện xảy ra ở trường gần đây, cô càng quí những thành viên
của tổ mình...Không cùng lứa tuổi, nhưng hầu như thường thống nhất trong công
việc và cùng đồng quan điểm khi nhìn nhận một vấn đề...
Tháng 11! Cô viết cho nhỏ học trò năm cũ
đang ở nơi xa... Em sẽ bình yên theo
ngày tháng, em sẽ mạnh mẽ hơn trên những bước đường...Cô tin thế...Cô gởi cho
em những yêu thương...giữ dùm cô những tháng ngày....
Tháng 11! Cô viết cho cô, người đàn bà đang
bước vào chiều, và hoàng hôn đang chập chờn phía trước...Người đàn bà đôi khi cứ
lãng đãng, lan man trong những ngày đầy nắng, có lúc bất chợt chông chênh trong
một buổi chiều vàng...
Tháng 11! Cô viết cho cô, khi một sớm mai thức dậy chợt nhận ra...mình già thêm
một tuổi. Cô đã đọc đâu đó: " những người sinh trong tháng 11 hay chông
chênh trong mùa, dịu dàng như mùa thu, lạnh lẽo, giá băng như những cơn gió
đông...". Còn cô?. Một chút giá băng, một chút dịu dàng, chỉ một chút
thôi, vừa đủ để cô bình yên trong cuộc sống này...Thêm một chút mạnh mẽ, để
mình vẫn là mình...Thế thôi!
Tháng 11! Cô thắp những ngọn nến...Mong mùa đông sẽ ấm áp hơn...cho cô...và cho
tất cả mọi người...!!!