Mong một ngày có đủ cảm xúc để viết về mùa thu nơi này...
Thứ Năm, 15 tháng 9, 2022
Thứ Hai, 20 tháng 6, 2022
CHO TÔI...
Dành cả đời để buồn, để bực bội, về những điều đã xảy ra, chỉ có thể là không bình thường...
Mọi việc tại sao ta không nhìn một cách bình thường. Bởi tất cả những điều đó xã hội đầy rẫy, nhưng có ai bận lòng???
Ngày khăn gói rời QN, ta nghĩ, cuộc sống của ta bắt đầu từ những bước chân ấy. Bỏ mọi thứ sau lưng, không còn liên quan gì đến quá khứ. Nhưng tất cả đều ngược lại
🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼🌼
🍀Chấp nhận rằng bạn không thể thay đổi những gì đã xảy ra, mà chỉ có thể thay đổi cách bạn nhìn nhận nó. Bạn không thể quay ngược quá khứ nhưng bạn có thể thay đổi cách bạn tiếp nhận và xử lý nó kể từ bây giờ. Nếu không, con người bị tổn thương của bạn sẽ mang theo nỗi đau về cảm xúc trong những trải nghiệm đã qua vào các mối quan hệ của bạn.🍀
🌸Nỗ lực của bạn cần được định hướng hướng tới việc chấp nhận quá khứ.
🌸Cho phép bản thân cảm nhận bất cứ cảm xúc nào bạn có về quá khứ của mình. Sau đó cố gắng buông bỏ cảm xúc này.
🌸Khi bạn giận dữ hay buồn bã về quá khứ, cố gắng nhắc nhở bản thân rằng bám lấy cảm xúc tiêu cực sẽ chỉ khiến bạn thêm tổn thương. Dù bạn có giận dữ bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể thay đổi điều đã xảy ra. Hãy chấp nhận cảm xúc của bản thân. Sau đó nhìn sâu vào bên trong con người bạn để có được sức mạnh để buông bỏ quá khứ.
🌸Chìm đắm trong quá khứ có thể gây ra vấn đề mà bạn không thể tự nhận thức được.
Sưu tầm.
Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2022
CHUYỆN BA NGƯỜI..
Thứ Hai, 17 tháng 12, 2008.
1. EM: Chuyến tàu dừng ở ga cuối…Hà nội về đêm lung linh huyền ảo. Cô trở về, một mình, không chồng con. Cô trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và sống cả thời con gái. Nơi có người thân, có kỷ niệm, có những ngày lang thang, có tất cả….Và có anh…Trong những người đàn ông đi qua cuộc đời, có lẽ anh là người duy nhất còn tồn tại trong tâm tưởng cô.
2. ANH: Không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về em. Tôi biết mãi mãi không bao giờ em thuộc về tôi. Em đã theo chồng về xứ lạ. Em đã cách xa tôi gần 2 nghìn cây số…Ngày ấy tôi không đủ can đảm để nói với em một lời. Tôi đến với em, những câu chuyện không đầu không cuối. Để rồi, tôi mất em vĩnh viễn…Em trở về…Rồi em lại ra đi…Rồi em để lại trong tôi niềm khắc khoải…
3. CÔ ẤY: Tôi lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời anh. Nhưng tôi biết, tôi không thể chạm đến trái tim anh. Tôi xót xa mỗi khi nhớ đến ánh mắt đầy ắp yêu thương mà anh dành cho cô gái ấy trong buổi chiều anh đón tôi về cùng anh…Anh sống cùng tôi, nhưng trái tim anh lạc lối…
1. EM: Nếu được phép thay đổi một điều gì đó trong cuộc sống, thì...cô muốn sẽ được gặp anh trong những ngày anh tìm cô. Giá như ngày ấy, điện thoại không là thứ xa xỉ, giá như ngày ấy có Email, internet thì có lẽ anh và cô sẽ không lạc mất nhau…Khi những con chữ thật đẹp trong trang giấy học trò đến được với cô, thì mọi thứ đã muộn màng...
“Anh tìm em rất nhiều lần trước khi quyết định vấn đề, nhưng không gặp được em...”...
Hoa sữa vẫn nồng nàn. Từng giọt, từng giọt cà phê rơi…Cô bất chợt hỏi anh: “Nếu những ngày ấy anh gặp được em thì…”.
Anh sẽ nói: “Anh yêu em…”.
Cuối cùng thì cô cũng nghe được chính anh nói...cái điều mà cô đã biết…Một cô sinh viên vừa mới ra trường cứ chờ đợi, một người đàn ông không còn trẻ cứ lặng lẽ yêu thương...
2. ANH: Chuyến bay đã đưa em về nơi ấy.Tôi nhớ em…Sáng nay tôi lại cùng em trong quán cà phê quen thuộc... “Nếu ngày xưa mình đến với nhau thì không biết bây giờ sẽ như thế nào?”. Em nhẹ nhàng- sau phút trầm tư: “Có lẽ mình sẽ hạnh phúc...”. Mắt em như hồ thu gợn sóng, một đôi mắt đẹp và buồn đến nao lòng…Tôi chúc em hạnh phúc thay cho lời từ biệt. Tôi lại bắt đầu mong ngày em trở về. Dù tôi hiểu- cũng chẳng để làm gì- khi bây giờ tôi và em hai lối.
3. CÔ ẤY: Hình như cô gái trở về và đã ra đi…Tôi linh cảm như vậy…
1. EM: Những ngày cuối thu. Lá vàng rơi khắp lối. Ừ! Cô cũng ra đi vào một ngày cuối thu, bỏ lại sau lưng một khoảng trời yêu dấu. Cô trở về, thành phố vẫn ồn ào và tấp nập, nhưng sao cô thấy lòng mình chùng lại…
Hình như có những lúc cơ quan là nơi anh trú ngụ. Sóng gió trong gia đình anh…Điều mà cô không bao giờ muốn…Cô muốn anh hạnh phúc- bình yên, dù bên anh không phải là cô…
2. ANH: Em lại trở về. Tôi mong được gặp em. Nhưng tôi lại sợ, trong tôi chông chênh quá lớn…Tôi không muốn em nặng lòng về tôi…Còn nỗi buồn nào hơn, khi tôi và em trong cùng một thành phố nhưng xa cách nghìn trùng…Tôi biết, những điều tôi cần thì em không thể dành cho tôi. Con tim em luôn đứng sau lý trí…Dù tôi đọc được những yêu thương trong mắt em…
3. CÔ ẤY: Tôi và anh là hai cái bóng đi bên cạnh cuộc đời nhau. Chỉ là hai cái bóng…Có lẽ, cả hai đều mệt mỏi trong căn nhà lạnh lẽo này…Giá như cả anh và tôi có thể làm lại cuộc đời…Nhưng sự nghiệp, công danh, con cái cứ ràng buộc tôi và anh. Có lẽ tôi đã sai lầm ngay từ phút tôi đồng ý về làm vợ anh…
1. EM: Chiều mai cô lại ra đi. Ừ! Thì thôi. Thôi đừng gặp. Để quá khứ ngủ yên. Cô chẳng biết mình buồn hay vui, chỉ thấy lòng mình nặng trĩu…Cô biết- trở về- ngoài người thân- thì anh- là người cô muốn gặp…
Hoàng hôn buông xuống…Cô, anh bên nhau trong quán nhỏ. Bởi cuối cùng, cô chợt nghĩ, lâu lắm cô mới có điều kiện trở về, thì cô không thể ra đi mà không một lần đối diện cùng anh…Giá như cô có thể chia bớt anh một ít nỗi niềm…Bóng anh nhạt nhòa trong đêm. Cô và anh rẽ về hai lối…
2. ANH: Tôi đã cố dằn lòng không gặp em. Nhưng rồi tôi không thể. Mai em đi rồi. Biết bao giờ em trở lại…Em hanh hao hơn ngày trước. Đôi mắt buồn vẫn xa vắng như xưa. Giá như tôi có thể ôm em vào lòng để nói với em rằng tôi yêu em biết bao. Em có biết tôi đã từng mơ ước thời gian quay ngược lại, để tôi trở về ngày ấy, để tôi mạnh dạn nắm tay em, để cùng em đi hết quãng đường đời…
3. CÔ ẤY: Anh! Người đàn ông thành đạt và nghiêm túc trong mắt mọi người…Giá như anh hiểu rằng: tôi cũng giống như tất cả những người phụ nữ khác. Tôi cần một tình yêu, tôi cần một bờ vai để những khi buồn tôi có thể tựa vào và tìm thấy những bình yên…Với anh gia đình không phải là chốn đi về. Thời gian anh ở cơ quan…nhiều hơn ở nhà. Tôi không cần một cái bóng bên mình, anh có biết không???
1. EM: Cô muốn gói ghém tất cả những yêu thương ở nơi này. Nhưng làm sao được. Nắng cuối thu vàng vọt. Những ngọn gió lao xao. Đêm nay cô sẽ trở về…Về nơi chỉ có hai mùa mưa nắng. Cô sẽ trở về với trách nhiệm làm vợ, làm mẹ của mình. Trở về với bao lo toan bề bộn của cuộc sống…Ngủ ngoan nhé- Tình yêu và kỷ niệm…
Vậy mà... “…Rồi em lại đi, mai nhớ em thật nhiều. Rồi anh lại mong ngày em trở về Hà nội, về Hà nội có nghĩa là em sẽ về với anh…”……
“Em đã rời xa Hà nội, nhưng anh không hạnh phúc, thì em cũng hiểu em ảnh hưởng đến cuộc đời anh như thế nào….”. Anh nhắn cho cô như vậy…Cô khóc trong lặng lẽ… Giá như anh biết nỗi buồn trong cô. Giá như anh biết vì sao ngày ấy cô đành lòng rời xa Hà nội? Giá như, giá như…Với cô, Hà nội bây giờ chỉ là sân ga của những chuyến tàu. Cô như một lữ khách, đến rồi đi…
Chuyến tàu lao nhanh trong đêm….
1. EM: Sài gòn!
Những cơn mưa chiều bất chợt. Công việc, đôi lúc làm cô quên cả khái niệm thời gian, quên nhiều thứ…Vậy mà cô vẫn nhớ, nhớ về một người… một người không thuộc về cô…
Cô về. Anh không dám gặp- Anh buồn.
Cô đi. Anh bảo: “Đừng nặng lòng về anh..”. Anh buồn.
Anh nói: “Anh sẽ bù đắp cho người phụ nữ đã khổ nhiều vì anh…”. Nhưng anh không làm được. Rồi anh lại buồn.
Cô chới với trong biển khơi bao la. Những cơn bão lòng cứ ập đến. Anh có những đêm không ngủ. Cô có những đêm thức trắng. Cô xanh xao tâm hồn lẫn thể xác. Cô thương anh, thương cả mình, khóc cho cuộc tình đã lỡ nhịp từ lâu…Cô tự nguyền rủa mình. Cô thấy mình có lỗi với người đàn ông đi bên cạnh cô. Chồng cô không hề biết những gì đã và đang xảy ra cho cô, không hề biết cô đang lạc lối…Bởi cô là một người phụ nữ chu toàn với gia đình…
Những ngày qua anh yêu cô âm thầm lặng lẽ. Và bây giờ anh như thoát khỏi con người vốn có của mình. Một người đàn ông nghiêm khắc, đạo mạo, khó tính …không còn nữa. Hình như tất cả đã vỡ òa…
Những gì có thể làm được cho cả anh và cô thì cô đã làm cách đây hơn 10 năm rồi. Đó là- Cô rời Hà nội…Bởi cô biết nếu còn ở lại, sẽ có một ngày cô ngã vào vòng tay anh… Rồi hai gia đình sẽ không bình yên…Cô biết thế…Cảm ơn cái khoảng cách xa xôi.
Nỗi buồn, sự xót xa, niềm ân hận cứ quấn lấy cô. Cô mỗi ngày một xơ xác. Cô như cành cây sau mùa giông bão. Không! Cô không có quyền làm bất cứ điều gì ảnh hưởng đến gia đình nhỏ của cô. Với cô, tuy nó không hoàn hảo, nhưng là tất cả của cô. Đứa con gái ngoan hiền và người chồng hết mực thương yêu cô. Một gia đình như thế. Cô còn đi tìm gì? Cho cuộc đời này?...
Cô lặng lẽ hơn, chăm chút cho chồng con nhiều hơn. Và tập quên…Cô và anh phải trở về với bến bờ của mình thôi…
Một ngày, cô nhắn cho anh: “Nếu có kiếp sau, em sẽ đợi anh ở cuối con đường…”
Một ngày, trong máy cô có tin nhắn: “Anh thì khác. Còn em đang có một gia đình hạnh phúc. Tìm được một hạnh phúc không đơn giản…”.
Cảm ơn anh!
Thôi thì... “Còn nỗi buồn nào thì hãy hóa mưa ngâu…”...
P/S: Viết theo lời kể của một người bạn nhỏ.
Thứ Hai, 7 tháng 3, 2022
EM...!!!
Tôi có rất nhiều người bên tôi. Xa có, gần có, cũ có, mới có, thân quen có, vừa đủ để xã giao cũng có...Có tất tần tật mọi mối quan hệ...vừa đủ để nhớ hay đủ để gắn bó lâu dài...Và hình như tôi chưa tự mình cắt đứt mối liên hệ với ai, kể cả những người thật xa xưa và mới vừa gặp lại trên cái thế giới hư hư thật thật này...
EM...Một nhân xưng thật “gần gủi”...
Tôi biết EM từ một ngày gần giáp Tết cách đây hơn 2 năm.
Và EM thật đặc biệt...
Nhưng tôi lại không muốn qua lại với EM...
EM thật đặc biệt.
Tình cảm của EM thật bao la rộng lớn. EM ban phát yêu thương cho phần lớn những con người trên thế gian này...
EM nâng cấp sự lan tỏa của em theo từng thời kỳ. Lúc đầu EM chỉ ưa tán tỉnh những anh chị dễ tính, và cũng chỉ vừa đủ những cảm xúc..Rồi EM tiếp xúc nhiều đối tượng hơn, EM theo sát những ông bà lớn tuổi hom hem, EM hun hít họ đến nỗi họ không còn đường thở. Ôi! Cái tình yêu dã man của EM...cái tình yêu nồng cháy của EM đã làm nhiều người sợ hãi. Và tôi cũng không ngoại lệ...
Tôi không muốn làm người thương của EM, vì tôi còn muốn ngắm những ban mai trong xanh, vì tôi còn thích nhìn những áng mây chiều...Tôi sợ lỡ đâu EM lại quá yêu tôi, EM bám riết lấy tôi, rồi EM đi vào từng ngóc ngách cái cơ thể không còn trẻ nhưng chưa gọi là già của tôi...Tôi không muốn EM khám phá mọi thứ trong tôi...
Giá như mọi người có thể dứt tình với EM theo cách của Lan là: “cắt đứt dây chuông, lạnh lùng khép cổng...” thì hay biết mấy...Cửa lớn vẫn đóng, nhưng hình như EM len lỏi vào nhà thiên hạ bằng con đường chui vào các ô cửa sổ. Bởi có những người suốt những tháng liền họ cứ quanh quẩn trong phòng ăn, phòng ngủ, phòng sinh hoạt... nhưng chợt một ngày họ ngạc nhiên vì... EM đã đến bên họ...
Thôi thì...không thể sửa đổi được tính cách lang chạ tùm lum của EM...tôi đành chấp nhận cho EM lảng vảng quanh tôi, như EM đã từng lảng vảng bên bao nhiêu người khác...
Chỉ mong, nếu có thương tôi, thì EM thương vừa vừa phải phải...đừng nồng nàn quá đỗi, hãy như những người vô tình đi qua nhau, dừng lại, nhìn vào mắt nhau, thích nhau, hơi mến nhau rồi ra đi...
Chỉ mong EM không đến bên tôi.
Nếu EM đến bên tôi, tôi sẽ vui chơi cùng EM...Thế nhé...Còn cái hậu khi EM đến rồi đi, thì tôi sẽ sắp xếp sau...
........
Vài dòng cho EM.
........
Khi buổi sáng hoa Hồng vẫn đẹp thì cuộc đời vẫn tươi và bầu trời vẫn đầy nắng...
SG- một ngày tháng 3.
Thứ Năm, 2 tháng 12, 2021
THƠ CỦA TRẦN MAI NGÂN...!!!
KHẬP KHỄNH ...
Anh đi trên hai chiếc dép khác nhau
Đến thăm em bằng bước chân khập khễnh
Tấu khúc mùa Đông - một màu xam xám
Buổi trưa buồn - nắng cũng phải trốn mau ...
Anh đến thăm em bằng hai chiếc dép khác màu
Có phải ... trong cơn say chúng lạnh lùng thất lạc
Có phải ... trong cơn say anh mới là người sống thật
Theo trái tim mình - theo nhịp thở lặng thinh .
Em thông minh . Em nổi tiếng thông minh
Nhưng lại dốt trước mối tình cay đắng
Mắt buồn , cổ cao ba ngấn ...
Anh lạc đường đi - hai chiếc dép khóc thầm ...
Chia cùng anh một mối tình câm
Ba mươi mấy năm ... Cầm bằng như không vậy !
Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2021
SÀI GÒN...!!!
SG đã qua những ngày kinh khủng...
Những tháng... không bom đạn, không khói súng, nhưng độ sát thương đã đến tột cùng. Gần 21 ngàn người ra đi trong cô đơn, không một người thân bên cạnh. Hơn 1500 trẻ mồ côi sau cơn đại dịch. Và không biết bao nhiêu ngàn người nhọc nhằn trên con đường về quê ...
🍀“Mỗi khi nguy nan, hãy cố gắng làm hết sức mình để vượt qua gian khó...phần còn lại dành cho số phận...”.🍀
Thời đại mà chỉ cần một cái điện thoại người ta có thể biết tất tần tật mọi điều trên thế giới, thì những gì xảy ra giữa SG đều đập vào mắt từng giờ từng phút khi cái màn hình sáng lên...
Từng đoàn từng đoàn người bị đưa vào khu cách ly.
Nếu vào khu cách ly thì 90% sẽ nhiễm bệnh, bởi nơi đó 5K đúng nghĩa chỉ là “khẩu hiệu”.
Những F0 vào viện rồi người nhà không liên lạc được...rồi họ về bên kia thế giới.
F0 ở nhà trở nặng, kêu cứu, nhưng cũng không thể vào bệnh viện.
Những chuyến xe nối đuôi nhau đưa quan tài vào lò thiêu..
Rồi đến một ngày, quan tài bằng gỗ thay bởi những bao ny lông.
Trong cuộc chiến này, theo quy luật tự nhiên, những ông bà nội ngoại sẽ bị đào thải trước....😭😭😭 nếu không may phải vào bệnh viện.
🍀“Mỗi khi nguy nan, hãy cố gắng làm hết sức mình để vượt qua gian khó...”.🍀
Những đám đông chen chúc để test cộng đồng, nhân viên chọc mũi cho hàng trăm người chỉ dùng một đôi găng tay...Ôi! kinh hoàng. Chỉ cần kéo khẩu trang xuống là “thôi rồi Lượm ơi..”.
Đành giữ cho mình. Đành trốn cả hai lần test đầu...
“Không cắt đứt chuông, không lạnh lùng khoá cửa...”, nhưng anh CA, cô CBP không thể bước vào, khi chủ nhà không cho phép...
🍀“...phần còn lại dành cho số phận...”.🍀
Có một số người nhiễm mà không biết nguồn lây nơi đâu, dẫu họ rất cẩn trọng.
Thôi thì...số phận...
Thôi thì đành chuẩn bị cho hai người sắp già một ít hành trang, nếu không may phải bị vào khu tập trung.
Không như lúc về quê, không như khi đi du lịch, hai người chỉ cần một Vali, mà là hai Vali riêng...
Sau hơn 4 tháng, những đồ đạc trong Vali trở về đúng vị trí của nó như những ngày chưa có dịch.
SG đã bắt đầu những ngày tạm ổn.
Mưa gió nắng nôi đường xa khốn khổ trên đường về của đoàn người làm ai cũng xót xa, nhưng có lẽ hai video mới đây là hình ảnh làm người đàn bà như nàng nhói lòng, rưng rưng nước mắt...
-Người đàn ông rất trẻ, đưa đứa con gái rời nhà trọ về quê, trước giỏ xe máy là...hủ hài cốt của vợ..😭
-Người đàn bà có lẽ chưa đến 30, địu đứa con 9 tháng tuổi trước ngực, hài cốt của chồng cột phía sau xe máy...😭
Cuộc sống VÔ THƯỜNG, nhưng có lẽ chỉ qua cơn đại dịch này, người ta mới thấm thía hai chữ VÔ THƯỜNG. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau “một sát na”...
Hãy yêu thương nhau khi còn có thể...
Hãy nói những lời bạn còn giữ trong lòng...
Hãy làm những điều bạn muốn...
SG_tháng mười_hai mốt.
Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2021
SÀI GÒN&QUẢNG NGÃI...!!!
Cảm ơn quê hương, cảm ơn Sài gòn...
💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕
🍀Tôi yêu SG, vì SG bao dung ôm tất thảy vào lòng những ai cần đến một miền đất “hứa” để mưu sinh, để chữa lành những vết thương về thể xác.
Từ những Tiến sĩ, Thạc sĩ, Cử nhân, những cô cậu vừa có tấm bằng Trung học hoặc học vấn rất thấp hay những mảnh đời khốn khó...họ đều có thể nương thân chốn Sài Gòn tấp nập này. (hiển nhiên tôi chỉ viết về con tôi, con bạn bè tôi, những đứa cháu của tôi, học trò tôi, và những người tôi đã từng biết...).
Vâng! những người có trình độ, họ chọn SG, vì nơi đây, họ có thể đàng hoàng bước vào những công ty sau khi qua những cuộc phỏng vấn từ chính chất xám của họ, mà không mất một đồng bạc nào...Đó là sự thật.
Vâng! Họ có thể sống trong một căn nhà nho nhỏ, hoặc một căn phòng ở chung cư bé bé, hay một phòng trọ vừa vừa nào đó. Nhưng họ có thể sống một cách đàng hoàng phù hợp với khoảng tiền họ làm ra.
Vâng! Họ có thể sinh sống bằng những món ăn đậm chất QN, mà không chỉ những người xa quê tìm đến mà cả những người chính gốc SG cũng không chê.
Vâng! Họ có thể làm tất cả mọi công việc ở SG khi ngoài kia đã qua mùa vụ. Những quang gánh bánh tráng, mạch nha, đường phèn, đường phổi... theo những bước chân của người xứ Quảng trên lề đường nơi hoa lệ.
............
Và một điều, không ai có thể phủ nhận là ..chỉ có SG mới có thể sánh vai với HN trong lĩnh vực y tế. Khi không may đối diện với những căn bệnh nặng, ai cũng muốn đến SG. Người thân tôi, bạn bè tôi cũng...đã, đang nương nhờ SG. Những bệnh viện ở SG đã đem đến những niềm tin và hy vọng cho những bệnh nhân.
Còn, còn rất nhiều điều tốt đẹp về SG trong những ngày SG đang bị con Covit bủa vây.
Và tôi yêu SG...
💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕
🍀Tôi yêu Quảng Ngãi. Yêu QN nhiều hơn kể từ một sáng mùa thu tôi rời xa QN, yêu QN bởi rất nhiều điều, mà những ngôn từ không đủ để diễn tả.
QN của tôi đã có những tháng ngày “xấu xa” trong mắt nhiều người, bởi những lãnh đạo đồng môn đồng lứa với tôi😭.
Nhưng rồi, trong cơn dịch giã, những người con xa quê lại lại rưng rưng nước mắt, khi thấy những chuyến hàng cứu trợ từ QN. QN nghèo lắm, nhưng nhiều ân tình. Những hộp cá kho, những hủ thịt muối, những bó rau, những củ quả, rất đậm đà tình thương...
SG đông đúc quá, những ngày giãn cách, phong tỏa rồi lại phong tỏa, giãn cách...công ty đóng cửa, hàng quán ngủ yên, những khó khăn chồng chất khó khăn...SG không bỏ rơi ai, nhưng SG đã quá sức...
Về thôi! Quê hương mình cánh đồng bát ngát, con đường thật rộng, không như SG, mỗi bước chân đều dễ phải đụng những F1, F0...
Về thôi! Rau mắm quê mình cùng với mẹ với cha, với những người thân...
Nhưng! Quay về đâu phải là điều dễ thực hiện với đa số người dân
.........
Khi những chuyến xe đầu tiên đón công dân Quảng Ngãi từ SG về quê bắt đầu chuyển bánh....Là những yêu thương nhân lên gấp bội trong lòng những người con QN...
Cảm ơn QN, cảm ơn quê hương tôi.
Và tôi yêu Quảng Ngãi...
Các bạn về và sẽ có cuộc sống bình yên trong lòng đất mẹ.
Mai mốt SG hết bịnh...Bạn sẽ lại đến SG, như đã từng đến và SG vẫn cứ bao dung như đã từng bao dung với những đứa con từ mọi miền đất nước...
💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕💕
Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2021
KÝ ỨC...!!!
Có những tháng năm mãi mãi là ký ức. Mỗi khi Di quay về, ngang qua nơi đó, Di lại nhớ đến anh...và có những lúc Di ước ao...một lần nào đó Di gặp lại anh...!
Những ngày cuối hè của Di, cô giáo trẻ vừa đến lớp tròn một năm. Những cơn đau bụng liên tục, Di đành đến bệnh viện. Khám, thuốc...và nhập viện để theo dõi...
Người ta bảo "đau như đau đẻ". Bây giờ Di đã trãi qua hai lần sinh. Nhưng có lẽ chưa bao giờ Di quên được những cơn đau mà ngày đó BS bảo: "giun chui ống mật...". Với Di, chẳng có cơn đau nào kinh khủng như...cơn đau "giun chui ống mật...".
Đã 37 năm, kể từ đêm ấy.
Di cứ ngỡ chẳng có gì nguy hiểm, khi cả ngày chỉ là những cơn quặn đau vừa phải, rồi hết... Di bảo đứa em gái về nhà, nhưng đến gần nửa khuya, cơn đau dữ dội, Di nhớ mình vật vã từ trên giường rồi lăn xuống đất...Ôm bụng mà la...Rồi BS đến...Di chỉ thấy rất đông người từ trong phòng ra đến cửa. Rồi Di thiếp đi lúc nào Di cũng chẳng hay biết...
Trong ánh sáng lờ mờ, Di nửa mơ nửa tỉnh. Một thanh niên đang ngồi bên Di...
- Em khoẻ chưa?
Thay vì câu trả lời, là một câu hỏi.
- Anh là ai? Tại sao anh ở đây?
Anh đứng dậy, ra khỏi phòng...Lát sau, anh quay lại, trên tay cầm một chai đựng nước...và anh...khoác áo blouse trắng...
- Để anh chườm bụng cho em, nước ấm sẽ làm em đỡ đau hơn...!
"Blouse trắng...", Di lẩm nhẩm hai từ đó...Nỗi bất an trong Di dịu xuống. Rồi Di chìm vào giấc ngủ. Và ngoài kia trời bắt đầu hừng sáng, Di thức dậy, thì...Di vẫn thấy anh ngồi bên Di...
Quê Di đầy nắng gió, Ba Mẹ suốt ngày với công việc nhà nông, anh trai đi dạy xa, những đứa em còn nhỏ dại...
Những ngày Di nằm viện, ngoài người thân, thì anh thường ở bên Di...
Anh kể với Di, anh là bộ đội phục viên, học ở trường Trung cấp Y ở thị xã và đang thực tập ở bệnh viện này...
Di...người con gái đã gởi lại một mối tình ở thành phố biển...
Di cũng không hiểu tại sao anh lại quan tâm đến Di như thế? Di hỏi anh "tại sao...?", anh chỉ cười, một nụ cười rạng rỡ trên một khuôn mặt điển trai...
Sáng sáng anh nhận thuốc cho Di, dặn Di uống những loại này, những viên kia không nên uống nếu Di thấy đỡ đau...Có hôm, anh lại bảo: "để anh đi đổi thuốc...". Trái tim con gái lại lao xao, khi mỗi ngày cứ xong công việc là anh ghé phòng Di...Di lại yêu bệnh viện, cái nơi mà bình thường không bao giờ Di muốn đến.
Anh như một người đã quen đã thân rất lâu...Đôi lần Di thấy có vài cô gái đến tìm anh...
Rồi Di cũng xuất viện, anh dành lấy phần làm giấy tờ và đưa Di về bằng chiếc xe đạp không còn mới...Năm học mới bắt đầu...Anh lại tự nguyện làm "vệ sĩ" cho Di. Đưa đón Di đến trường...Như thế, ngày qua ngày, Di thấy lòng mình thật ấm áp...Di thấy những niềm vui trong mắt của Ba Mẹ...
Rồi...trong một chiều, đứa em gái kể với chị..."em nghe...anh ấy đã có gia đình..". Di nghe lòng mình nặng trĩu một nỗi buồn...Mà sao, mà sao...anh lại quan tâm chăm sóc Di như thế. Di khóc, những giọt nước mắt con gái...
Hoàng hôn, anh bên Di...
-Anh muốn nói mọi điều với Di, nhưng rồi anh không thể. Anh lấy vợ, rồi anh vào bộ đội, khi anh xuất ngũ, thì vợ anh đã bỏ anh mà đi, nhưng trên danh nghĩa vẫn còn là vợ chồng.
Anh không thể kể gì với Di, vì sao Di có biết không? Vì...vì anh muốn bên Di...
.......
-Thôi thì, từ nay anh đừng quan tâm đến Di nữa nghe anh...
.........
Di và anh lạc nhau từ buổi chiều năm ấy...
......
Một nơi nào đó, Di mong anh bình an, hạnh phúc. Và Di vẫn muốn một lần được gặp anh...người con trai của những ngày xa xưa ấy...Để biết rằng thanh xuân của Di còn có một bóng hình khoác blouse trắng thật đáng yêu...!!!
Thứ Ba, 30 tháng 3, 2021
NHỮNG NGƯỜI BẠN...!!!
-Không biết đến bao giờ anh mới gặp lại Di một lần nữa, hở Di?...
Di trả lời câu hỏi của anh bằng một câu chào tạm biệt...
-Di chào anh nha. Chúc gia đình anh luôn an vui.
.........
Là anh! Là một thời con gái...
Có duyên sẽ hội ngộ...Di nghĩ thế!
Sài Gòn vốn đông đúc, đôi ba ngày len lỏi giữa lòng thành phố cũng chưa thể bắt gặp một người quen nào...Vậy mà, một chiều thật xưa, lần đầu tiên Di đặt chân đến SG, những bước chân lang thang, tìm cách để về nhà quen...chợt nghe..."Di ơi...". Không hẹn mà gặp...Lần gặp cuối...!!!
.....
Di có những người bạn...
Có những người đã từng một thời rất thân, rất quen với Di...Nếu có duyên, biết đâu Di sẽ cùng ai đó bước trên một quãng đường. Nhưng rồi họ đã ngược lối, và lạc nhau trong một thời gian, không phải một năm, hai năm...mà hình như đã hơn 30 năm. Rồi cũng rất vô tình, khi trên màn hình điện thoại của Di hiện lên những con số chưa hề lưu trong danh bạ...Những câu chuyện của ngày xưa, của hiện tại và của cả những tháng năm có thể họ đã lãng quên nhau bởi những bận rộn của cuộc đời giông gió. Cảm ơn những thanh xuân, những khoảnh khắc rất đẹp, bởi một lẽ ... những khoảnh khắc ấy chẳng bao giờ trở lại...
Có những người...họ cũng vẫn rất quen với Di ...như tự thuở nào. Một đôi lần gặp gỡ, một đôi khi nhấc điện thoại lên, và một đôi lúc những con chữ trên từng khung tin nhắn...Chỉ để biết rằng, bình yên đang hiện hữu, thế thôi...Cảm ơn năm tháng, đã giữ hộ Di một thời con gái, với hai chữ "ngày xưa"...
Cũng có khi, Di biết ai đó khi không còn trẻ...Ngang qua nhau, rồi dừng lại, bởi ký ức của một thời, một thời đã xa, hình như đã hiện diện đâu đó...những quen thuộc của quá khứ hình như đã quay về...Cảm ơn những phím bấm, để những con chữ lang thang và mang về những bình an trong những lúc lòng Di chợt chênh vênh vô cớ...
Có những người bạn....
Thứ Hai, 8 tháng 3, 2021
LẢM NHẢM...!!!
Nó là một đứa hay ngoái đầu về phía sau...Nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Và hiển nhiên nó vẫn cứ bước tiếp.
Ngoái đầu để nhìn để thấy những gì nơi mình đã ngang qua. Đôi khi chỉ là một vùng hư ảo, đôi lúc là những sương khói mong manh, thỉnh thoảng là những hình ảnh rất thật...
Mũ kết, áo thun, quần bó, giày bata...như nhiều người “ngao du” ở công viên này trong những buổi sáng. Nó là kẻ thất nghiệp, nên gần 9h mới lững thững về. Đến chỗ xe của mình, nó thay nón kết bằng cái mũ bảo hiểm, và ngoái đầu nhìn lại. Đôi mắt nó dán vào một hình ảnh cách nó khoảng mươi mét...Nó nhìn một cặp đôi cho đến lúc họ đến gần nó, thế mà họ vẫn không hề biết...Họ đã qua lục tuần...Họ rất đẹp đôi. Người đàn ông tóc muối tiêu, cặp kính trắng trên khuôn mặt trí thức, quần tây sơ mi đóng thùng...Người đàn bà không “mình hạc xương mai” như những hot girl, nhưng cũng không quá “tròn”, váy tím, áo khoác tím...Họ vừa đi vừa trò chuyện với nhau...
Nó nghĩ, cặp vợ chồng này lãng mạn thật. Chắc họ vào công viên để chụp hình sống ảo, hay kỷ niệm một ngày đặc biệt nào đó sẽ được ghi dấu bằng những bức ảnh tuyệt đẹp bên những vườn hoa lung linh...
Chẳng bù với nó, nó ra nơi này, tránh cái ồn ào của xe cộ...hít thở khí trời, dạo vài ba vòng quanh công viên.
Mà nó cũng nhiều chuyện, cứ dõi theo họ...
“Đến chỗ lấy xe mà cũng tình cảm😏😏😏”.
Nó nói với anh bạn đi cùng...
Mà...thật ngộ!
Họ không về cùng nhau. Người đàn bà vội vã bước về phía bên kia lấy xe của mình, vội vã ra khỏi bãi xe, khác với cái thong dong bên người đàn ông mà nó vừa chứng kiến...
Người đàn bà vượt qua tầm mắt của nó. Nó ngoái lại, người đàn ông đang còn tần ngần bên chiếc xe...
Họ không cùng nhà....?
Họ là tình nhân của nhau...?
Họ là những người cũ gặp nhau sau những xa cách...?
Thôi thì...họ là ai...Là việc của họ.
Nó chỉ biết rằng, việc của mình là...dù có ngoái lại phía sau thì cũng vẫn bình yên bước tiếp con đường phía trước...😍
BLOG...
Không hiểu tại sao mình không đăng nhập được. Lúc đăng nhập được thì không rep được...Hu...hu...
Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2020
DUYÊN SỐ...!!!
DUYÊN SỐ...!!!
Hai người đàn bà...những câu chuyện không đầu không cuối, chuyện nghề, chuyện thời sự, chuyện thực, chuyện ảo, chuyện những đứa con... và những chuyện thật đời thường...!!!
Cô bạn bảo: "hình như tất cả đều do duyên số...". Đã từng có những lần nàng cười cười trong đám đông: "giày dép còn có số...". Vậy mà lúc ấy nàng nói..."duyên số là cụm từ mà người ta gởi vào đó những thực tại khi họ muốn biện hộ cho một điều gì đó, khi họ không lí giải được vì sao???...".
Đôi khi chính mình đã suy nghĩ, đã lựa chọn, đã quyết định... mà vẫn có những khoảnh khắc "giá như"...Rồi lại tự đổ thừa do..."duyên số"....! Tại một thời điểm nào đó, người ta buộc phải lựa chọn, khi bất cứ lựa chọn nào cũng không hoàn hảo... người ta lại bảo...có lẽ..."định mệnh"...!
Một người bạn của nàng...quyết định buông tay người con gái mà cậu ấy rất yêu thương...sau những lựa chọn...! Để rồi khắc khoải theo những tháng năm...thì "duyên phận" hay "định mệnh"???!
Ừ! Thì DUYÊN... thì ĐỊNH MỆNH...hay do LỰA CHỌN...
Tất cả cũng là những món quà của cuộc sống...Hãy cứ mỉm cười...Chỉ vậy thôi...!!!
Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020
Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2019
CHỊ & EM...!!!
Nhìn cái hình hai chị em nó đứng với nhau, sao mà hai cái miệng cười giống nhau thế😍
.............
Hai chị em cách nhau 6 tuổi. Thuở xưa, em ngồi ghế phía trước, chị phía sau ôm mẹ...Chiếc xe 78 cũ kỹ là phương tiện để mẹ đưa hai đứa đi chơi ở công viên. Cái công viên đơn sơ nằm trong lòng thị trấn bé nhỏ.
.............
Em thích nhất là nghe chị đọc sách.
-Biết bao giờ con mới không phải đọc sách cho Q nghe nữa hở mẹ?
Chị cứ hỏi mẹ như thế.
Rồi em cũng tự mình đọc cho mình nghe...
...............
Lớn lên một tí, đôi khi tự dưng mẹ nghe tiếng hét thật to của chị.
-Mẹ ơi! Q cứ chọc con hoài...
............
Hai chị em cứ bình yên đi qua những tháng ngày. Bố Mẹ là giáo viên, thời gian có mặt ở nhà tương đối nhiều. Hơn nữa, bước qua bên kia đường là 3 trường cấp1, cấp 2, cấp 3...nên bố mẹ không vất vả nhiều về việc học của hai đứa...
............
Chị vào Đại học. Những lần thèm sầu riêng em lại bảo:
-Mẹ ơi! Lúc nào chị Tr về mua sầu riêng ăn nha mẹ...
..............
Rồi em cũng lên SG.
Hai chị em hết phòng trọ này đến phòng trọ kia như đa số những đứa con nơi tỉnh lẻ đến Sài thành.
.........
Chị lấy chồng. Lại cũng cùng nhau thuê phòng trọ, nhưng khác hơn trước là phòng trọ lớn hơn...
......
Ngày mẹ sắp cầm sổ hưu, gia đình chị và em dọn về một căn hộ chung cư, thoáng hơn, sạch sẽ hơn, rộng rãi hơn.
......
Hai lần chị sinh con, em đều có mặt tại bệnh viện...
Em lãnh tháng lương đầu tiên, quà cho Bo là một chiếc ghế lười.
Em là đứa rất mê con nít.
Những lần mẹ lên SG, mẹ thấy, khi em đi làm về, cửa phòng của chị không đóng, là em ghé vào...nhìn Bo Bi...
.............
-Mẹ ơi! Mẹ luộc thêm trứng gà đi mẹ, Q rất mê món này...
Chị hay nói với mẹ như thế, mỗi khi mẹ lên SG làm món thịt kho tàu...
................
Em lấy vợ...Hai gia đình nhỏ, hai cuộc sống riêng biệt.
..............
Mẹ tin, yêu thương giữa hai chị em vẫn như 26 năm qua...Và bây giờ không chỉ là hai chị em, mà là 4 anh chị em và hai đứa nhóc...
Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019
PHIM & ĐỜI...!!!
Thứ Ba, 25 tháng 6, 2019
THANH XUÂN...!!!
Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2019
NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở TẦNG 11 & BÁC BẢO VỆ...!!!
Hơn 9h sáng....
-Hôm nay sao Bác ăn sáng trễ thế?
-Bà nhà tôi lu bu với mấy đứa cháu...giờ này tôi mới có phần...
Một tô bún...
............
Con bé sắp đến giờ ngủ, cách duy nhất bé ngủ ngon trên võng để cho ông ngoại tha hồ lướt net là bà ngoại phải cho bé vào xe đẩy, đi ra, đi vào, đi qua, đi lại nơi sảnh...đến khi mắt bé lim dim...
.............
Một chiếc xe ôm dừng trước sảnh, người đàn bà không còn trẻ ngồi phía sau. Người đàn bà tầng 11 đi lọc máu đã về. Tôi biết, vì có những lần tôi đã gặp người đàn bà ấy ở sảnh, và cũng đôi lần nghe những đứa con kể chuyện...
............
Bác bảo vệ đặt tô bún đang ăn nửa chừng vào cái bao ny lông đựng nó lúc nãy, buộc lại và để vào hộc bàn...
Bác ghé vào góc sảnh lấy chiếc xe lăn, đem xuống đường, đỡ người đàn bà ấy xuống đất, dìu đến xe lăn và đẩy xe lên sảnh, vào thang máy...Bác đưa người đàn bà ấy lên tầng 11 rồi quay về chốn của mình...
.........
Bác tiếp tục ăn sáng. Tô bún có lẽ đã nguội...💜
...........
Người đàn bà bị bệnh thận đã lâu. Đứa con gái đi làm. Một tuần 3 lần, tự mình đến bệnh viện lọc máu.
...................
Những đứa con kể về bác bảo vệ của block mình....rất nhiều...Một người đàn ông trên 60 chỉ đi, đứng và ngồi từ 6h sáng đến 6 giờ tối, từ ngày này sang ngày khác kể cả thứ 7, Chủ nhật... Vậy mà vẫn vui vẻ, vẫn thường xuyên giúp đỡ nhiều người, nhận hàng giúp nhà này, chuyển phụ đồ đạc người kia vào thang máy...
..........
Tôi nghĩ đến tô bún đang ăn nửa chừng, nghĩ đến ánh mắt biết ơn của người đàn bà, nghĩ đến nụ cười của bác bảo vệ...
Ngoài kia SG đang ồn ào tấp nập, người ta chỉ kịp lướt qua nhau...
Nơi này, những yêu thương đang chầm chậm...Chẳng phải gia đình, cũng không là người thân...Chỉ là tình cảm giữa người và người...Vậy mà thật ấm áp, thật bao la...
..........
Ngày xưa chắc bác ấy đẹp trai. Bởi bi chừ bác đẹp lão...Nhưng với tôi, cái đẹp bên trong tâm hồn bác mới thật tuyệt vời...
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018
NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ...!!!
Lâu rồi..
- Alo, PT "mít ướt..."
Nàng nhận ra là thằng bạn còi chung lớp khi xưa (bi chừ thì hết còi).
.........
-T "hột mít", đang sống ở đâu vậy?
Nghía cái hình đại diện của cậu ấy, nhận ra người quen...
.............
Còn hắn. Thấy hắn bấm nút kết bạn, thấy hắn like những stt của nàng...Thấy những bạn chung là những đứa cùng lớp phổ thông...Vào trang của hắn thì chỉ thấy mờ mờ, chẳng biết khói hay sương? Nàng ngại, không bấm nút xác nhận...
............
Ngồi đợi xe chuyển bánh, nàng qua tin nhắn:
-Có quen hông ta?
-...PT má phính...
............
-Thấy PTN trên face, cứ nghi nghi rồi...
-Nhưng tưởng PT còn ở Cà mau...
Nàng nhớ ra hắn, hắn là 1 trong 2 đứa con trai “bơ đời” trong lớp...
Cứ nghĩ nàng là đứa "mất tích" lâu nhất...Nhưng không phải, lâu nhất là hắn. Từ mùa hè năm cuối ở trường phổ thông, bi chừ hắn mới xuất hiện. Mà bất ngờ thật. Hắn sống cách nàng không bao xa.
...........
Hắn gọi cho nàng, khi nàng chuẩn bị đi ăn chơi cùng nhóm bạn không còn trẻ...Nàng không thể đón hắn tại nhà... Hắn nâng ly cùng những đứa bạn của nàng...trong ngày 20/11.
................
Hắn thay đổi nhiều, cái vẻ “bơ đời” không còn nữa. Biết đâu, có những lần hắn và nàng cùng trên chuyến xe từ SG về nơi đây, chạm mặt nhau, nhưng không hề nhận ra nhau, vì đứa nào cũng “già chát”....
Cuộc đời là những bất ngờ. Hẹn hò hoài, nhưng rất khó để mà gặp. Vậy mà, hắn với nàng lại gặp nhau, gặp nhau ở cái huyện nhỏ bé này...
.........
Tiễn hắn về, khi tiệc chưa tàn...Hắn nói với nàng một câu...Nàng cười...Đúng là...Hơn nửa đời người, phong trần bôn ba khắp chốn, nhưng có những khi vẫn là “cậu học trò nghịch ngợm” năm xưa...
......
Nàng muốn nói lời cảm ơn đến hắn...Khi hắn đã đến thăm nàng trong một ngày tháng 11...
......
Cảm ơn cái thế giới ảo này, nhờ trang face này mà rất nhiều người bạn cũ đã tìm về với nhau...
Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018
THÁNG 11...!!!
HU...HU..MÌNH KHÔNG THỂ TRẢ LỜI CÁC COM. BẤM VÀO TRẢ LỜI, KHÔNG HIỆN RA Ô ĐỂ TRẢ LỜI. BẠN NÀO GIÚP MÌNH VỚI...








