Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

MỘT NGÀY THÁNG 9...!!!

Ba mươi năm trước... Một ngày tháng 9, một sáng lưng chừng thu...Một người đàn bà vừa bước qua thời con gái...Những bước chân...rời phố thị...Vội vã vì đã trễ rồi một năm học mới, đến nỗi câu giả từ cũng không kịp đến người quen...!

Bây giờ cũng những ngày tháng 9...Ngoảnh lại nhìn vừa đúng 30 năm. Ba mươi năm cho cả một đời người, không đủ dài và hình như cũng không hề ngắn...Chỉ biết, môi không còn hồng như nắng và tóc cũng chẳng còn xanh...!

Cô còn những gì từ mùa thu xa xưa ấy???. Cô góp nhặt được bao nhiêu yêu thương trong những mùa thu cô ngang qua???. Những gió những mưa những mùa giông bão. Những nắng những trưa những chiều mong nhớ...! Những đắng những cay cuộc đời mang đến...! Những thoáng hương xưa chợt về trong mắt...! Một chút chênh vênh trong ngày gió chướng...! Và những miên man miên man trong chiều thu vàng...!

Quay về mùa thu năm ấy...bắt đầu từ thời điểm mùa hạ đã ngang qua, nếu được chọn lại... thì cô vẫn lựa chọn như xưa, vẫn người đàn ông cùng bước bên cô, và vẫn chọn... ra đi...Ừ! Ra đi... Dẫu hành trang mang theo là tất cả yêu thương của một thời con gái, dẫu trên bước đường không ít những gian truân...! Nhưng ...có những bình yên mà chỉ riêng mình mới hiểu...! Có những điều mà mãi mãi chỉ là những góc khuất trong một ngăn kéo... Một ngăn kéo thường khoá kín...! Một lần "Sao chồng gần không lấy, mà lấy chồng xa?". Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ...Ừ! thì duyên...!

Ngày ấy, ai biết được mùa thu của 30 năm sau sẽ ra sao? Miền sông nước mênh mông hay phồn hoa đô thị? 

Ừ! thì một thị trấn nhỏ hiền hoà, mưa vừa đủ mát, nắng vừa đủ ấm...Giông bão nếu có...chỉ trong lòng người, còn đất trời vẫn bình yên... dẫu đôi khi chợt về một vài cơn gió lớn!

Ừ! thì khi mỏi gối chồn chân, SG không là nơi xa lắm, một chuyến xe sớm cũng kịp để lấy cho mình một phiếu vào bệnh viện...!

Ừ! chỉ cần vài ba giờ đồng hồ thì những đứa con có thể trở về với Bố Mẹ trong những ngày lễ tết...!

Nhưng con đường về nơi cũ...vẫn còn xa! Thì... cuộc đời có cho ai tất cả, có lấy của ai mọi thứ? Cô biết điều đó mà...!

Ba mươi năm. Ở một nơi chỉ có hai mùa mưa nắng, mượn chút thu vàng, mượn những chiếc lá rơi....để lan man trong từng con chữ...!

25 nhận xét:

  1. 30 năm ngồi ôn lại biết bao niềm thương nỗi nhớ đã đi qua...rồi thấy ơn đời,cho và nhận,dẫu mất mát cũng đã từng
    Chúc bạn an lành !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì... cuộc đời có cho ai tất cả, có lấy của ai mọi thứ? Cô biết điều đó mà...!

      Xóa
  2. Trả lời
    1. Tìm em ở đâu hở Cỏ Tranh...Em luôn an vui nhé!

      Xóa
  3. Ừ thì !
    Môi không còn hồng như nắng .
    Tóc cũng chẳng còn xanh .
    Phận người luôn mãi mong manh.
    Hạnh phúc hay chăng giữ bình yên là được
    Nụ cười con là niềm vui của mẹ
    Ba mươi năm !
    Ngoãnh lại giật mình phải không bạn tui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ! vậy mà đã 30 năm theo chồng rồi đó Trang...
      Cũng may, dẫu cũng có những lúc gió to nhưng chưa thành bão...

      Xóa
  4. Hoài cổ, hồi hộp và nâng nâng đó đúng là tâm trạng của người hưởng lương bảo hiểm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chưa già giống tớ...mà sao biết giỏi thế ta???

      Xóa
    2. Tâm nghĩ là Tâm già thế cơ à! Sỏi nhiều tuổi hơn Tâm đấy ! Nếu Tâm 196x mà x<2 thì Sỏi sẽ hơn ít nhất 3 tuổi!

      Xóa
  5. Muốn hồi tưởng điều gì
    Tím sẽ tìm đến trang của Nguyên
    rồi ngân nga khúc hát đã quen
    mà hầu như lâu lắm...
    cứ bồng bềnh trong trí nhớ...
    mà thật có bao giờ xa vắng đâu
    30 năm hay hơn nữa
    cũng chỉ bằng một phút ngoảnh lại
    rồi xao xuyến cả lòng
    khi tất cả như còn tinh khôi...
    cái thú vị dù đi qua giông bão
    thì ta vẫn chọn,
    chọn những gì là của mình
    bởi cuối cùng vẫn tồn tại
    chỉ mỗi mình Yêu thương.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ! thì một thị trấn nhỏ hiền hoà, mưa vừa đủ mát, nắng vừa đủ ấm...Giông bão nếu có...chỉ trong lòng người, còn đất trời vẫn bình yên... dẫu đôi khi chợt về một vài cơn gió lớn!

      Ừ! thì khi mỏi gối chồn chân, SG không là nơi xa lắm, một chuyến xe sớm cũng kịp để lấy cho mình một phiếu vào bệnh viện...!

      Ừ! chỉ cần vài ba giờ đồng hồ thì những đứa con có thể trở về với Bố Mẹ trong những ngày lễ tết...!

      Như thế là đủ rồi phải không Tím?

      Xóa
  6. sang thăm bạn đọc xong chỉ biết thỡ dài, đời người là thế, ...chúc bạn mọi sự như ý.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngoảnh lại...thấy mình đã 30 năm xa xứ...

      Xóa
  7. sang thăm bạn đọc xong chỉ biết thỡ dài, đời người là thế, ...chúc bạn mọi sự như ý.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì...cuộc sống vẫn cứ đi ngang qua thôi anh à!

      Xóa
  8. Gọi là nỗi nhớ đấy chị. Thi thoảng em cũng thế. Thấy nhớ và hồi tưởng về những điều đã qua. Chị giữ gìn sk nhé. Lâu lắm rồi em mới qua đây

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu rồi chị mới thấy Mộc Miên...Vui em nhé!

      Xóa
  9. ...Sau 30 năm...Vẫn vậy! có điều...chẳng thể quay trở về.

    Trả lờiXóa
  10. Ghé thăm bạn. Chúc cuối tuân vui vẻ nhé!

    Trả lờiXóa
  11. Bạn có một cuộc sống thật viên mãn !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cuộc đời là những mảnh ghép...thì có bao giờ là hoàn hảo đâu HHP...Đôi khi cũng tìm cho mình những niềm vui...

      Xóa
  12. Cháu ghé thăm cô Nguyên đọc bài biết.
    Cháu chúc cô luôn vui vẻ và đong đầy hp cô thương mến nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngày mới thật an lành và hạnh phúc Kym Thy nhé!

      Xóa

* Bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ, thêm một vài biểu tượng cảm xúc *