Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Chuyện ba người...


1….Chuyến tàu dừng ở ga cuối…Hà nội về đêm lung linh huyền ảo. Cô trở về, một mình, không chồng con. Cô trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và sống cả thời con gái. Nơi có người thân, có kỷ niệm, có những ngày lang thang, có tất cả….Và có anh…Trong những người đàn ông đi qua cuộc đời, có lẽ anh là người duy nhất còn tồn tại trong tâm tưởng cô.
            2….Không hiểu vì sao tôi vẫn nhớ về em. Tôi biết mãi mãi không bao giờ em thuộc về tôi. Em đã theo chồng về xứ lạ. Em đã cách xa tôi gần 2 nghìn cây số…Ngày ấy tôi không đủ can đảm để nói với em một lời. Tôi đến với em, những câu chuyện không đầu không cuối. Để rồi, tôi mất em vĩnh viễn…Em trở về…Rồi em lại ra đi…Rồi em để lại trong tôi niềm khắc khoải…
            3….Tôi lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời anh. Nhưng tôi biết, tôi không thể chạm đến trái tim anh. Tôi xót xa mỗi khi nhớ đến ánh mắt đầy ắp yêu thương mà anh dành cho cô gái ấy trong buổi chiều anh đón tôi về cùng anh…Anh sống cùng tôi, nhưng trái tim anh lạc lối…
            1….Nếu được phép thay đổi một điều gì đó trong cuộc sống, thì: cô gái muốn sẽ được gặp anh trong những ngày anh tìm cô…để biết anh sẽ nói với cô điều gì. Giá như ngày ấy, điện thoại không là thứ xa xỉ, giá như ngày ấy có Email, internet thì có lẽ anh và cô sẽ không lạc mất nhau…
            Hoa sữa vẫn nồng nàn. Từng giọt, từng giọt cà phê rơi…Cô bất chợt hỏi anh: “Nếu ngày ấy anh gặp được em thì…”. Anh sẽ nói: “Anh yêu em…”. Cuối cùng thì cô cũng biết cái điều mà cô muốn biết…Dù là đã quá muộn…
            2….Chuyến bay đã đưa em về nơi ấy.Tôi nhớ em…Sáng nay  tôi lại cùng em trong quán cà phê quen thuộc... “Nếu ngày xưa mình đến với nhau thì không biết bây giờ sẽ như thế nào?”. Em nhẹ nhàng- sau phút trầm tư “Có lẽ mình sẽ hạnh phúc...”. Mắt em như hồ thu gợn sóng, một đôi mắt đẹp và buồn đến nao lòng…Tôi chúc em hạnh phúc thay cho lời từ biệt. Tôi lại bắt đầu mong ngày em trở về. Dù tôi hiểu- cũng chẳng để làm gì- khi bây giờ tôi và em hai lối.     
            3…Hình như cô gái ấy trở về và đã ra đi…Tôi linh cảm như vậy…
            1…Những ngày cuối thu. Lá vàng rơi khắp lối. Ừ! Cô cũng ra đi vào một ngày cuối thu, bỏ lại sau lưng một khoảng trời yêu dấu. Cô trở về, thành phố vẫn ồn ào và tấp nập, nhưng sao cô thấy lòng mình chùng lại…
Hình như có những lúc cơ quan là nơi anh trú ngụ. Sóng gió trong gia đình anh…Điều mà cô không bao giờ muốn…Cô muốn anh hạnh phúc- bình yên, dù bên anh không phải là cô…
2…Em lại trở về. Tôi mong được gặp em. Nhưng tôi lại sợ, trong tôi chông chênh quá lớn…Tôi không muốn em nặng lòng về tôi…Còn nỗi buồn nào hơn, khi tôi và em trong cùng một thành phố nhưng xa cách nghìn trùng…Tôi biết, những thứ tôi cần thì em không thể dành cho tôi. Con tim em luôn đứng sau lý trí…Dù tôi đọc được những yêu thương trong mắt em…     
3…Tôi và anh là hai cái bóng đi bên cạnh cuộc đời nhau. Chỉ là hai cái bóng…Có lẽ, cả hai đều mệt mỏi trong căn nhà lạnh lẽo này…Giá như cả anh và tôi có thể làm lại cuộc đời…Nhưng sự nghiệp, công danh, con cái cứ ràng buộc tôi và anh. Có lẽ tôi đã sai lầm ngay từ phút tôi đồng ý về làm vợ anh…
1….Chiều mai cô lại ra đi. Ừ! Thì thôi. Thôi đừng gặp. Để quá khứ ngủ yên. Cô chẳng biết mình buồn hay vui, chỉ thấy lòng mình nặng trĩu…Cô biết- trở về- ngoài người thân- thì anh- là người cô muốn gặp…
Hoàng hôn buông xuống…Cô, anh bên  nhau trong quán nhỏ. Bởi cuối cùng, cô chợt nghĩ, lâu lắm cô mới có điều kiện trở về, thì cô không thể ra đi mà không một lần đối diện cùng anh…Giá như cô có thể chia bớt  anh một ít nỗi niềm…Bóng anh nhạt nhòa trong đêm. Cô và anh rẽ về hai lối…
2…Tôi đã cố dằn lòng không gặp em. Nhưng rồi tôi không thể. Mai em đi rồi. Biết bao giờ em trở lại…Em hanh hao hơn ngày trước. Đôi mắt buồn vẫn xa vắng như xưa. Giá như tôi có thể ôm em vào lòng để nói với em rằng tôi yêu em biết bao. Em có biết tôi đã từng mơ ước thời gian quay ngược lại, để tôi trở về ngày ấy, để tôi mạnh dạn nắm tay em, để cùng em đi hết quãng đường đời…
3…Anh! Người đàn ông thành đạt và nghiêm túc trong mắt mọi người…Giá như anh hiểu rằng: tôi cũng giống như tất cả những người phụ nữ khác. Tôi cần một tình yêu, tôi cần một bờ vai để những khi buồn tôi có thể tựa vào và tìm thấy những bình yên…Với anh gia đình không phải là chốn đi về. Thời gian anh ở cơ quan…nhiều hơn ở nhà. Tôi không cần một cái bóng bên mình, anh có biết không???
1…Cô muốn gói ghém tất cả những yêu thương ở nơi này. Nhưng làm sao được.Nắng cuối thu vàng vọt. Những ngọn gió lao xao. Đêm nay cô sẽ trở về…Về nơi chỉ có hai mùa mưa nắng. Cô sẽ trở về với trách nhiệm làm vợ, làm mẹ của mình. Trở về với bao lo toan bề bộn của cuộc sống…Ngủ ngoan nhé- Tình yêu và kỷ niệm…
Vậy mà... “…Rồi em lại đi, mai nhớ em thật nhiều. Rồi anh lại mong ngày em trở về Hà nội, về Hà nội có nghĩa là em sẽ về với anh…”…… “ Em đã rời xa Hà nội, nhưng anh không hạnh phúc, thì em cũng hiểu em ảnh hưởng đến cuộc đời anh như thế nào….”. Anh nhắn cho cô như vậy…Cô khóc trong lặng lẽ… Giá như anh biết nỗi buồn trong cô. Giá như anh biết vì sao ngày ấy cô đành lòng rời xa Hà nội? Giá như, giá như…Với cô, Hà nội bây giờ chỉ là sân ga của những chuyến tàu. Cô như một lữ khách, đến rồi đi…
Chuyến tàu lao nhanh trong đêm….
            1…Sài gòn!
            Những cơn mưa chiều bất chợt. Công việc, đôi lúc làm cô quên cả khái niệm thời gian, quên nhiều thứ…Vậy mà cô vẫn nhớ, nhớ về một người… một người không thuộc về cô…
            Cô về. Anh không dám gặp- Anh buồn.
            Cô đi. Anh bảo: “Đừng nặng lòng về anh..”. Anh buồn.
            Anh nói: “Anh sẽ bù đắp cho người phụ nữ đã khổ nhiều vì anh…”.Nhưng anh không làm được. Rồi anh lại buồn.
            Cô chới với trong biển khơi bao la. Những cơn bão lòng cứ ập đến. Anh có những đêm không ngủ. Cô có những đêm thức trắng. Cô xanh xao tâm hồn lẫn thể xác. Cô thương anh, thương cả mình, khóc cho cuộc tình đã lỡ nhịp từ lâu…Cô tự nguyền rủa mình. Cô thấy mình có lỗi với người đàn ông đi bên cạnh cô.Chồng cô không hề biết những gì đã và đang xảy ra cho cô, không hề biết cô đang lạc lối…Bởi cô là một người phụ nữ chu toàn với gia đình…
            Những ngày qua anh yêu cô âm thầm lặng lẽ. Và bây giờ anh như thoát khỏi con người vốn có của mình. Một người đàn ông nghiêm khắc, đạo mạo, khó tính …không còn nữa. Hình như tất cả đã vỡ òa…
Những gì có thể làm được cho cả anh và cô thì cô đã làm cách đây hơn 10 năm rồi. Đó là- Cô rời Hà nội…Bởi cô biết nếu còn ở lại, sẽ có một ngày cô ngã vào vòng tay anh… Rồi hai gia đình sẽ không bình yên…Cô biết thế…Cảm ơn cái khoảng cách xa xôi
Nỗi buồn, sự xót xa, niềm ân hận cứ quấn lấy cô. Cô mỗi ngày một xơ xác. Cô như cành cây sau mùa giông bão. Không! Cô không có quyền làm bất cứ điều gì ảnh hưởng đến gia đình nhỏ của cô. Với cô, tuy nó không hoàn hảo, nhưng là tất cả của cô. Đứa con gái ngoan hiền và người chồng hết mực thương yêu cô. Một gia đình như thế. Cô còn đi tìm gì? Cho cuộc đời này?...
Cô lặng lẽ hơn, chăm chút cho chồng con nhiều hơn. Và tập quên…Cô và anh phải trở về với bến bờ của mình thôi…
Một ngày, cô nhắn cho anh: “Nếu có kiếp sau, em sẽ đợi anh ở cuối con đường…”
Một ngày, trong máy cô có tin nhắn: “Anh thì khác. Còn em đang có một gia đình hạnh phúc. Tìm được một hạnh phúc không đơn giản…”
Cảm ơn anh!
Thôi thì... “ Còn nỗi buồn nào thì hãy hóa mưa ngâu…”...

6 nhận xét:

  1. "Mưa ngâu không nối được cầu,
    Nên mắt buồn mãi tìm đâu bóng tàu !"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì..."Còn nỗi buồn nào thì hãy hóa mưa ngâu…”...

      Xóa
  2. Chúc mừng nhà mới/người cũ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà mới nhiều kiểu quá...Chị theo TC mua đất ở đây ...

      Xóa
  3. Còn nổi buồn nào thì hãy hóa mưa ngâu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn nỗi buồn nào thì hãy hóa mưa ngâu…...

      Xóa

* Bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ, thêm một vài biểu tượng cảm xúc *