CHÂN KHÔNG DÀI...!!!
Ngày xưa còn đi học, thầy TD gọi là "con bé thước mốt". Lấy chồng, anh xã hay đùa "cô nàng căn hai"... Mà thật ra tui không đến nỗi như thế, ít ra thì cũng trên "thước rưỡi"....nhưng chưa thể xấp xỉ "thước sáu"....hi...hi...Nói chung, tui thuộc loại "chân không dài"...Thời con gái, cân nặng "hàng 5", làm đàn bà lui xuống "hàng 4"...Tui cũng hay lam hay làm, siêng đi bộ, lúc không đau ốm cũng thường đến phòng "gym"...nên "cái eo" cũng hơi dễ nhìn...Mọi thứ cũng tàm tạm...
Cho đến một ngày, cách đây gần một tháng... tự dưng đang loay hoay trong bếp, vừa xoay chân, chợt nghe nhói ở phía sau trên gót...Tui cứ nghĩ rồi sẽ bớt... Nhưng không...
Tui chợt nhận ra rằng... Muôn sự tại "đôi chân không dài...". Hai chục năm nay, giáo viên lên lớp phải mặc áo dài...Thời còn trẻ cũng xí xa xí xọn...Áo dài phải guốc cao...(ừ! mà chỉ 5 đến 7 phân)...Ngày nào cũng lên cầu thang...Mà cứ thoăn thoắt...Tui cứ nghĩ sẽ như thế đến ngày về hưu...
Chán thật! Uống thuốc, bao tử tơi bời..BS bảo hạn chế đi lại...Không lẽ nghỉ dạy???.
Tui đọc đâu đó "tác hại của việc mang giày cao..". Có lẽ chân tui nó cũng lão hoá rồi...
Cánh đàn ông, nhất là những đại gia thích "chân dài...". Vì "chân dài" đẹp, kiêu sa...Tui cũng thích "chân dài"...
Tại sao tui phải mang giày cao ? Chỉ tại chân tui ngắn...Tại sao chân tui đau? Tại vì chân tui không dài... nên bao nhiêu năm nay tui phải mang giày cao....
Thôi đành phải sandal lên lớp...Thôi đành làm người "thiếu thước" mỗi khi ra khỏi nhà...
Lảm nhảm trong một ngày không buồn không vui...!!!
Ngày xưa còn đi học, thầy TD gọi là "con bé thước mốt". Lấy chồng, anh xã hay đùa "cô nàng căn hai"... Mà thật ra tui không đến nỗi như thế, ít ra thì cũng trên "thước rưỡi"....nhưng chưa thể xấp xỉ "thước sáu"....hi...hi...Nói chung, tui thuộc loại "chân không dài"...Thời con gái, cân nặng "hàng 5", làm đàn bà lui xuống "hàng 4"...Tui cũng hay lam hay làm, siêng đi bộ, lúc không đau ốm cũng thường đến phòng "gym"...nên "cái eo" cũng hơi dễ nhìn...Mọi thứ cũng tàm tạm...
Cho đến một ngày, cách đây gần một tháng... tự dưng đang loay hoay trong bếp, vừa xoay chân, chợt nghe nhói ở phía sau trên gót...Tui cứ nghĩ rồi sẽ bớt... Nhưng không...
Tui chợt nhận ra rằng... Muôn sự tại "đôi chân không dài...". Hai chục năm nay, giáo viên lên lớp phải mặc áo dài...Thời còn trẻ cũng xí xa xí xọn...Áo dài phải guốc cao...(ừ! mà chỉ 5 đến 7 phân)...Ngày nào cũng lên cầu thang...Mà cứ thoăn thoắt...Tui cứ nghĩ sẽ như thế đến ngày về hưu...
Chán thật! Uống thuốc, bao tử tơi bời..BS bảo hạn chế đi lại...Không lẽ nghỉ dạy???.
Tui đọc đâu đó "tác hại của việc mang giày cao..". Có lẽ chân tui nó cũng lão hoá rồi...
Cánh đàn ông, nhất là những đại gia thích "chân dài...". Vì "chân dài" đẹp, kiêu sa...Tui cũng thích "chân dài"...
Tại sao tui phải mang giày cao ? Chỉ tại chân tui ngắn...Tại sao chân tui đau? Tại vì chân tui không dài... nên bao nhiêu năm nay tui phải mang giày cao....
Thôi đành phải sandal lên lớp...Thôi đành làm người "thiếu thước" mỗi khi ra khỏi nhà...
Lảm nhảm trong một ngày không buồn không vui...!!!

Bo khóc, cậu bế lên vừa đi vừa hát, Bo ngủ ngoan, cậu đặt Bo xuống giường...
Mẹ Bo đang giặt khăn áo cho Bo. Bà ngoại bảo: "con tranh thủ ăn cơm... kẻo Bo thức, để mẹ làm cho...". Bà ngoại chưa kịp ngồi xuống thì cậu đến, "mẹ nghỉ đi, để đó cho con...". Bo ừ è...Bà ngoại vào "ầu ơ...". Bo thèm sữa, cứ khóc nhè...Ông ngoại vào: "để ông ngoại bế Bo đi chơi..."...
Cứ nghĩ Bo bé nhất nhà được ưu tiên... nhưng hổng phải. Bà ngoại được ưu tiên số một...Ai cũng muốn dành công việc của bà ngoại...He...he... cái vòng lẩn quẩn... mà đầy yêu thương...!!!
THẦY TÔI VÀ MÁI TRƯỜNG...!!!
Kính tặng thầy Ngoan Huynh và tất cả những thầy cô của tôi...
Ngày trường TN tròn 40 năm... tôi đang có công việc ở SG... Em gái gọi vào: "chị ơi! chị có quà các thầy gởi cho chị...". Tập san "Hương sắc tháng năm..." bên trong có dòng chữ "Thân tặng NPT, khoá 79..." Tôi thấy lòng mình rưng rưng một nỗi niềm...
Ngày trường TN tròn 30 năm, tôi trở về nhưng đã muộn. Và tôi hiểu... mọi thứ đều nguyên vẹn.. Tôi mang "Hương thời gian" về nơi thị trấn nhỏ...
Hơn 20 năm, kể từ lúc tôi rời trường, tôi ghé thăm gia đình cô giáo chủ nhiệm lớp 10, thầy tuy là giáo viên bộ môn, nhưng thầy vẫn nhận ra con bé PT quê ở NT...Hơn 20 năm.. nhưng thầy TD còn nhớ con bé ngày xưa chui rào vào lớp học..(cái ngày xưa đường xa, đôi khi cổng trường đã đóng, tôi chạy ra phía sau ruộng đồng leo rào... chỉ để được vào học... may mà thầy tôi thương... không cho lên đứng cột cờ...)
Ngày tôi tập tễnh làm cô giáo, "Hàng ghế cuối cùng thầy giáo cũ đang nghe...". Và hành trang tôi mang theo là tất cả những gì mà tôi đã học được từ những người Thầy...
Trưa nay...
Tôi lang thang vào face của bạn. Tôi gặp Thầy tôi trên thế giới ảo này...Thầy chủ nhiệm năm 11,12... Thầy dạy Văn...của tôi. Tôi gởi thầy một tin nhắn...Tôi không dám hy vọng Thầy sẽ nhớ tôi, bởi hơn 30 năm rồi tôi chưa một lần liên lạc với Thầy. Mà ngày xưa... môn Văn tôi cũng tàm tạm...nhưng tôi ngoan và chăm học..(không chảnh hi... hi...).
Nước mắt rưng rưng khi tôi đọc tin nhắn của Thầy: "Thầy nhận ra em rồi, em quê ở NT, em của NPAT, chị của NPT...Em là "học trò cưng" của Thầy hồi đó mà quên sao được...?".
Em xin lỗi thầy, thầy vẫn nhớ con bé ngày xưa... Mà em ...thì... bao lâu nay chưa một lần ghé thăm Thầy... Dù SG không quá xa nơi em... Nhất định một ngày nào đó em sẽ thăm Thầy Cô...!
Cảm ơn cuộc đời... Cảm ơn Thầy Cô... cảm ơn mái trường...cảm ơn những yêu thương...!!!
Một ngày nào đó tôi sẽ về trường xưa... Một ngày nào đó tôi sẽ gặp lại những Thầy Cô để nói với Thầy Cô của tôi rằng: "Em cảm ơn Thầy Cô về tất cả mọi điều..."!!!
Kính tặng thầy Ngoan Huynh và tất cả những thầy cô của tôi...
Ngày trường TN tròn 40 năm... tôi đang có công việc ở SG... Em gái gọi vào: "chị ơi! chị có quà các thầy gởi cho chị...". Tập san "Hương sắc tháng năm..." bên trong có dòng chữ "Thân tặng NPT, khoá 79..." Tôi thấy lòng mình rưng rưng một nỗi niềm...
Ngày trường TN tròn 30 năm, tôi trở về nhưng đã muộn. Và tôi hiểu... mọi thứ đều nguyên vẹn.. Tôi mang "Hương thời gian" về nơi thị trấn nhỏ...
Hơn 20 năm, kể từ lúc tôi rời trường, tôi ghé thăm gia đình cô giáo chủ nhiệm lớp 10, thầy tuy là giáo viên bộ môn, nhưng thầy vẫn nhận ra con bé PT quê ở NT...Hơn 20 năm.. nhưng thầy TD còn nhớ con bé ngày xưa chui rào vào lớp học..(cái ngày xưa đường xa, đôi khi cổng trường đã đóng, tôi chạy ra phía sau ruộng đồng leo rào... chỉ để được vào học... may mà thầy tôi thương... không cho lên đứng cột cờ...)
Ngày tôi tập tễnh làm cô giáo, "Hàng ghế cuối cùng thầy giáo cũ đang nghe...". Và hành trang tôi mang theo là tất cả những gì mà tôi đã học được từ những người Thầy...
Trưa nay...
Tôi lang thang vào face của bạn. Tôi gặp Thầy tôi trên thế giới ảo này...Thầy chủ nhiệm năm 11,12... Thầy dạy Văn...của tôi. Tôi gởi thầy một tin nhắn...Tôi không dám hy vọng Thầy sẽ nhớ tôi, bởi hơn 30 năm rồi tôi chưa một lần liên lạc với Thầy. Mà ngày xưa... môn Văn tôi cũng tàm tạm...nhưng tôi ngoan và chăm học..(không chảnh hi... hi...).
Nước mắt rưng rưng khi tôi đọc tin nhắn của Thầy: "Thầy nhận ra em rồi, em quê ở NT, em của NPAT, chị của NPT...Em là "học trò cưng" của Thầy hồi đó mà quên sao được...?".
Em xin lỗi thầy, thầy vẫn nhớ con bé ngày xưa... Mà em ...thì... bao lâu nay chưa một lần ghé thăm Thầy... Dù SG không quá xa nơi em... Nhất định một ngày nào đó em sẽ thăm Thầy Cô...!
Cảm ơn cuộc đời... Cảm ơn Thầy Cô... cảm ơn mái trường...cảm ơn những yêu thương...!!!
Một ngày nào đó tôi sẽ về trường xưa... Một ngày nào đó tôi sẽ gặp lại những Thầy Cô để nói với Thầy Cô của tôi rằng: "Em cảm ơn Thầy Cô về tất cả mọi điều..."!!!

"Anh nói với người phu quét đường... Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em..."...Đó là một đêm 30...VTA tìm thấy một lá vàng còn sót lại...
Còn bây giờ là lưng chừng thu, nhà anh Mai Nguyên Hà lá vàng rơi khắp lối...
Cô mang thu về và đếm những mùa sang...!!!
Cô mang thu về và đếm ngược thời gian...!!!
Có mùa thu nào tóc buông dài trên bờ vai con gái...Có mùa thu nào chỉ biết nhìn những con nước lênh đênh...Và những mùa thu...nơi chỉ có hai mùa mưa nắng...
Người đàn bà thì đôi lúc vẫn cứ lao xao...!!

Sáng nay cô thấy những hoa tím nhỏ nhoi trong sân trường... Cô lại nhớ " Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh..." mà cô đã mượn của nhỏ học trò...
Lang thang trên mạng, đọc những lời giới thiệu rất "hot" về một bộ phim... Lại tò mò... Rồi nhìn thấy quyển sách trên tay cô bé. Và hiển nhiên nhỏ học trò không từ chối khi cô ngỏ lời...
Ai cũng có một tuổi thơ để quay về... Vậy mà... đôi khi người ta đã lãng quên. Người đàn bà cứ thường xuyên nhớ về một thời con gái...mà quên mất rằng mình cũng đã từng có một tuổi thơ dữ dội...
Cảm ơn Nguyễn Nhật Ánh đã cho cô một vé đi về tuổi thơ...Và cô tự mua cho mình một vé khứ hồi...
Có lẽ những người không còn trẻ như cô mới cảm nhận được cái hay trong từng con chữ...Dẫu cho NNA là cây bút luôn ưu ái cho con nít...
Ngày xưa có con bé hong những ngón tay ngoài nắng, tắm hai bàn tay trong mưa...Những trưa hè cùng nhau nhong nhong đi bắt ve sầu. Rủ nhau đi bắt chuồn chuồn, cho chuồn chuồn cắn rốn để biết bơi... Những chiều đi tìm những cọng cỏ gà thật chắc thật dai để tham gia những trận đá gà.. Cũng cầm ống thụt ...chiến đấu... đạn là những trái bời lời, khi bắn ra kêu "bốp". Bắt con bổ củi đen thui, xấu xí bỏ vào hộp diêm chỉ để được nghe những tiếng gõ lịch kịch...Lom khom bên khoảnh sân đầy đất bột chúm miệng thổi nhè nhẹ để tìm những con cúc...Gom những mảnh vỡ của bát đĩa, đặt vào đó những loại lá đã được cắt nhỏ, cát, nước... và cả bọn làm thành một mâm cỗ đầy những cao lương mỹ vị...
Là những đêm con bé đang học cấp 2 đi dạy
Bình dân học vụ...lúc về chạy thục mạng vì tưởng tượng có ai đó ở sau lưng
mình...
Những khi thơm lừng mùi thuốc Bắc...con bé chỉ trông chờ, để nhặt những trái táo tàu ngọt ngọt bùi bùi...Hay những lúc thỏ thẻ với người lớn để xin một mảnh quế tí teo...và thưởng thức cái hương vị cay cay nồng nồng...
Ai cũng có một tuổi thơ để quay về... Và tuổi thơ nơi cô không có hoa vàng trên cỏ xanh, chỉ có những đám hoa tí ngọ tím hồng, những hoa ngọc anh thơm ngát đầu hè, và những bông hoa dại lẫn vào những sắc xanh trên đường ra ngõ...
Cô đang về với tuổi thơ...!!!
Những khi thơm lừng mùi thuốc Bắc...con bé chỉ trông chờ, để nhặt những trái táo tàu ngọt ngọt bùi bùi...Hay những lúc thỏ thẻ với người lớn để xin một mảnh quế tí teo...và thưởng thức cái hương vị cay cay nồng nồng...
Ai cũng có một tuổi thơ để quay về... Và tuổi thơ nơi cô không có hoa vàng trên cỏ xanh, chỉ có những đám hoa tí ngọ tím hồng, những hoa ngọc anh thơm ngát đầu hè, và những bông hoa dại lẫn vào những sắc xanh trên đường ra ngõ...
Cô đang về với tuổi thơ...!!!
CHỈ CÒN...!!
Chỉ còn một chút nồng nàn nơi góc phố...Một
chút hương rất nhẹ...đủ để người đàn bà nhận ra rằng mùa thu vẫn còn đâu đó...
Mùa thu của đời người...mang theo những ngọn gió heo may, những con gió chưa mang màu hiu hắt...Mùa thu của đời người ... mang theo những cơn mưa rất nhẹ, những giọt mưa chưa ướt đẫm những nỗi niềm...
Người đàn bà muốn giữ lưng chừng mùa thu...muốn gom những sáng tinh sương thoảng hương hoa sữa...Và cũng chỉ cần một chút nồng nàn nơi góc phố... Thế thôi...!!!
Mùa thu của đời người...mang theo những ngọn gió heo may, những con gió chưa mang màu hiu hắt...Mùa thu của đời người ... mang theo những cơn mưa rất nhẹ, những giọt mưa chưa ướt đẫm những nỗi niềm...
Người đàn bà muốn giữ lưng chừng mùa thu...muốn gom những sáng tinh sương thoảng hương hoa sữa...Và cũng chỉ cần một chút nồng nàn nơi góc phố... Thế thôi...!!!
LÁNG GIỀNG...!!!
"Chị mang cho mẹ con bé Tr mấy quả trứng gà...Mai chị lên SG hoá trị...". Cô nghe lòng mình chùng xuống...Mọi người đều mong là u lành... Nhưng ngược lại...Một lần cậu bạn BS gọi tên là:"căn bệnh của định mệnh...".
Chị bình thản... Cô không hiểu chị không hề biết hai từ "hoá trị"... Hay chị đã có cảm giác mọi thứ đều không đáng quan tâm khi chị đã từng tỉnh lại sau ca mổ với thời gian hơn 8h và chỉ còn 3/4 lá gan...
Cô và chị là láng giềng với nhau từ 25 năm trước...từ khi nơi này còn hơi hoang vắng...khi mà nơi đây chưa hề có hoàng lan vàng và bằng lăng tím...chưa hề tồn tại con đường quốc lộ ngang qua...khi mà nhà chị chỉ là một quán nhỏ và nhà cô là một căn phòng tập thể chưa trưa đã nắng, chưa mưa đã dột...
Rồi cô và chị cũng ra "mặt tiền"...cách nhau 3 căn hộ...Chị tất bật với quán xá...và mua thêm rẫy...Cô thì chỉ phấn trắng bảng đen...Một ngày... chị dẹp hàng... lo chăm cháu ngoại...Một ngày nhà chị đóng cửa.Mọi người nghĩ chắc gia đình chị đi đâu đó...Chị vẫn khoẻ, vẫn vui vẻ... Vậy mà... chị vào bệnh viện...!!!
Mong chị có đủ sức khoẻ để tiếp tục cuộc chiến đời người...!!!
"Chị mang cho mẹ con bé Tr mấy quả trứng gà...Mai chị lên SG hoá trị...". Cô nghe lòng mình chùng xuống...Mọi người đều mong là u lành... Nhưng ngược lại...Một lần cậu bạn BS gọi tên là:"căn bệnh của định mệnh...".
Chị bình thản... Cô không hiểu chị không hề biết hai từ "hoá trị"... Hay chị đã có cảm giác mọi thứ đều không đáng quan tâm khi chị đã từng tỉnh lại sau ca mổ với thời gian hơn 8h và chỉ còn 3/4 lá gan...
Cô và chị là láng giềng với nhau từ 25 năm trước...từ khi nơi này còn hơi hoang vắng...khi mà nơi đây chưa hề có hoàng lan vàng và bằng lăng tím...chưa hề tồn tại con đường quốc lộ ngang qua...khi mà nhà chị chỉ là một quán nhỏ và nhà cô là một căn phòng tập thể chưa trưa đã nắng, chưa mưa đã dột...
Rồi cô và chị cũng ra "mặt tiền"...cách nhau 3 căn hộ...Chị tất bật với quán xá...và mua thêm rẫy...Cô thì chỉ phấn trắng bảng đen...Một ngày... chị dẹp hàng... lo chăm cháu ngoại...Một ngày nhà chị đóng cửa.Mọi người nghĩ chắc gia đình chị đi đâu đó...Chị vẫn khoẻ, vẫn vui vẻ... Vậy mà... chị vào bệnh viện...!!!
Mong chị có đủ sức khoẻ để tiếp tục cuộc chiến đời người...!!!
Lâu lắm mới gặp lại bạn.Bạn viết hay lắm.
Trả lờiXóahttp://4.bp.blogspot.com/-ok34QwlJgrQ/VY-06Jbo-dI/AAAAAAAAH1U/lcagUA4Qw-E/s1600/143541490559586.gif
Chúc bạn thật an yên...
Xóahttp://taihinhnendoc.com/wp-content/uploads/2015/08/hinh-nen-dong-la-phong-roi-roi.gif
Bài viết thật hay
Trả lờiXóaChúc an lành.Mến
http://anhdep.pro/wp-content/uploads/2014/12/nhung-lang-hoa-hong-dep-an-tuong-nhat-hien-nay-7.jpg
Chúc bạn một đêm ngon giấc...
Xóahttp://d4.violet.vn/uploads/blogs/750677/d2b18368-9881-4ae7-b6f6-1aa7ed47ef8c.gif
Én nhỏ thăm Cô đọc băi viết nhiều phần hay ! Hihihi Én nhỏ đọc cái " chân ko dài " rùi có chút suy nghĩ Cô ơi ! Số là Én nhỏ đc cái trời cho cao 1m 65 tuy ko cao như siêu mẫu hay HH nhưng cũng rất tàm tạm ok đúng hong Cô ! Hihihi ...vậy mừ khi ra phố hay thậm chí đến lớp học bé vẫn xí xọn mang đôi giầy cao 1 tất lun á ! :D giờ đọc bài Cô viết cái hơi lo là sợ sau này bị bệnh cái chân qúa lun huhu .Chắc về Én nhỏ hỏng thèm so chiều cao với lại mí nhỏ bạn Mỹ trong lớp nữa đâu hihihi ....
Trả lờiXóaKính chúc cô Phương Tâm của con đêm thứ 7 ngọt ngào,nhiều thương yêu và hạnh phúc êm đềm ạ ! Chụt chụttt Cô yêu nì :-*:-*:-*:x
https://s-media-cache-ak0.pinimg.com/originals/fe/e5/a9/fee5a91a937b2a5e161f44f33e7bed93.gif
Én nhỏ ui! chân dài là thích nhất...Cô hình dung một Én nhỏ rất dễ thương...
Xóahttp://coxilanddu26.c.o.pic.centerblog.net/28u2u0l.gif
Cháu mến chào cô Nguyên.
Trả lờiXóaBài viết hay lắm cô, cháu ghé thăm,chúc cô cuối tuần vui vẻ an lành hp cô nhé.
Cô chào Phong Vân...Lâu nay Phong Vân trốn ở đâu vậy?
XóaNhỏ sang thăm chị . Chủ nhật thật ấm áp chị nhé !
Trả lờiXóahttp://ageheureux.a.g.pic.centerblog.net/73958790a32258282dd6127224c9aa8c408e8b.jpg
Chị chúc Tím thật vui...
Xóahttp://c0.f21.img.vnecdn.net/2013/09/13/tumblr-mqnst0nW9y1rngwkyo1-500-1136-1379065079.gif
Em sang thăm xem entry thật hay .
Trả lờiXóaChúc chị ngày CN vui khỏe hp đong đầy nhé chị iêu !
http://img1.123tagged.com/en/sunday/181.gif
Chúc em một đêm thật an lành...
Xóahttps://s-media-cache-ak0.pinimg.com/236x/ed/dd/be/edddbe08fdf029f881ba94bdbee1ffc1.jpg
Ghé thăm chủ nhà. Chúc Chủ nhật thật vui nhé!
Trả lờiXóahttp://img1.123tagged.com/en/sunday/190.gif
Chúc Phu Đoan thật an yên và hạnh phúc...
Xóahttps://lh3.googleusercontent.com/-y_FXlCXGqrY/VW_9GgKuqLI/AAAAAAAAfTE/_2uyaOM-ccQ/w400-h300/A30.gif
Tuy chân không dài nhưng mềm mại
Trả lờiXóaTuy chẳng hot gơ nhưng dễ nhìn
Đẹp trong tâm hồn là đẹp nhất
Mọi thứ trên đời chẳng giống nhau
SANG ĐỌC NHẬT KÝ ... MRC CHÚC P/N LUÔN VUI VẺ NHÉ!.....
Hi...hi...Nếu được gặp nhau mình sẽ đãi Mưa một chầu cafe hoành tráng...
XóaMột entry cho nhiều cảm xúc...
Trả lờiXóaChúc bạn có ngày nghỉ cuối tuần nhiều vui !
Tối thứ tư an lạc bạn nhé!
Xóahttp://yvonne92110.y.v.pic.centerblog.net/9b8fd2d2.gif
Trả lờiXóaEm chúc chị thật ấm áp yêu thương ngày gia đình Việt Nam!
Chúc em thật nhiều niềm vui...
Xóahttp://i988.photobucket.com/albums/af10/phudungtim267/4_iykim20005B15D.gif
Em sang thăm ,chúc chị ngày 20/10 của chị em mình thật vui hp tuyệt vời nhé chị iêu !
Trả lờiXóahttp://i261.photobucket.com/albums/ii80/anhgioto/20_10.gif
Hậu 20/10 thật vui em nhé!
Xóahttp://4.bp.blogspot.com/-RkLKmmpLmxg/VIblg39b8SI/AAAAAAAAA8k/pNoUTF-sLyc/s1600/htafkq1s9cw.gif
Nhân ngày Phụ Nữ VN 20/10 . Chị chúc em tuần mới nhiều hạnh phúc và công việc như ý em nhé.Thân mến
Trả lờiXóahttps://ngocliennguyen.files.wordpress.com/2015/10/44.gif
Em chúc chị an yên và hạnh phúc trong mọi ngày...
Xóahttp://i842.photobucket.com/albums/zz343/tieuthu_nt/h680.gif
Năm tháng qua cho những kí ức tròn, biết ngày nào được tua lại lần nữa cho thời ngây ngô nhắc nhở ta cuộc sống không u mờ, chỉ là đôi mắt hóa già nua, khắc khoải...
Trả lờiXóaAi cũng có một tuổi thơ để quay về... Và tuổi thơ nơi cô không có hoa vàng trên cỏ xanh, chỉ có những đám hoa tí ngọ tím hồng, những hoa ngọc anh thơm ngát đầu hè, và những bông hoa dại lẫn vào những sắc xanh trên đường ra ngõ...
XóaCô đang về với tuổi thơ...!!!
http://d4.violet.vn/uploads/blogs/731138/502_faith0515_01.gif
http://3.bp.blogspot.com/-7EpcY6Zdf1c/UmKz7yGoMuI/AAAAAAAAA00/S4HBW7vNfUc/s1600/47910860_963.gif
Trả lờiXóaCon sang thăm Cô ạ ! Nhân ngày 20/10 Én nhỏ thương chúc Cô yêu luôn vui vẻ ,khỏe,thêm trẻ trung và là người PN hoàn hảo đáng yêu nhất trong lòng người bạn đời của Cô ạ !Chụt chụttt Cô PT yêu qúy :-*:-*:x .
Hậu 20/10 thật vui nhỏ nhé...
Xóahttps://ngocliennguyen.files.wordpress.com/2015/10/2015-1-5.gif
Những tản mạn hay...
Trả lờiXóaDVD chúc mừng ngày 20/10 Pt nhé! :)
http://i212.photobucket.com/albums/cc35/vinhdofc/dangtin-2/1185267_239282826276948_2099833417_n_zps6b4ba2b7.jpg
Cảm ơn bạn hiền nhiều nhiều...
Xóahttp://i1004.photobucket.com/albums/af169/tieuyeu_nt/g17.gif
Bài viết của chị như bài thơ vần .. đưa tâm hồn người đọc từ những nét hồn nhiên rồi đoạn lại rung rung đầy cảm xúc . rất hay chị ạ
Trả lờiXóaTrà chúc chị bình yên tâmn hồn và hạnh phúc luôn bên mình nhé chị
Hi...hi...chị viết linh tinh theo cảm xúc...Chị chúc Trà thật an yên!
XóaNhỏ sang thăm chị , nhân ngày 20 / 10 . Nhỏ chúc chị luôn luôn trẻ trung , tràn ngập niềm vui , hp chị nhé !
Trả lờiXóahttp://www.share99.net/wp-content/uploads/2014/10/share99-net-anh-bia-va-thiep-chao-mung-ngay-20-10-11.jpg
Hoa hồng cho hậu 20/10...
Xóahttp://i1004.photobucket.com/albums/af169/tieuyeu_nt/861337.gif
Giờ nầy tối rồi nhưng vẫn còn ngày PNVN . Chúc cô hạnh phúc và thành công ( Em CM bằng Ipad nên ko rành cách tặng hoa , tiếc quá )
Trả lờiXóaCô cảm ơn Hải Đăng nhiều nhiều...
XóaNói là GÓP NHẶT... LINH TINH nhưng các bài đều hay, tinh túy viết từ cảm xúc và cuộc sống chân thực của tác giả. Anh chúc em luôn vui khỏe và hạnh phúc an lành nhé!
Trả lờiXóaMuốn làm nhà thơ như anh... Mà hổng làm được.... Hi... Hi...
XóaCs này vô thường biết bao cô nhỉ !? Đến người ta chẳng ngờ, mà khi chẳng ngờ thì nó không cho người ta sự lựa chọn nào nữa.
Trả lờiXóaCon cũng có người quen bị bịnh như vậy, nhưng tinh thần không mấy lạc quan, hóa trị được vài lần thì bỏ đi mất tích 2 năm nay rồi, ko 1 tin tức... !!!
Ngoảnh một cái, thoáng chốc ta biết mình mãi mất đi một bóng hình...điều đó thật sự rất đớn đau.
Giá như con ở gần cô... Để trong một quán nào đó, cô kể với con về những vô thường của cuộc sống...về những yêu thương...
XóaAn yên con nhé!
20/10 vui vẻ ..muộn nhưng vẫn chúc ..
Trả lờiXóaGóp nhặt những điều linh tinh rất hay....PT ơi...!!
Hậu 20/10 thật an vui bạn hiền nhé...
XóaChuyện đời, chuyện người, chuyện xưa, chuyện nay.. tất cả chỉ gom thành: tình người. Cảm ơn bạn Nguyên nhé! Tui ốm hai tuần, nay mới "vác mặt" lên đây.
Trả lờiXóaChúc Quốc Thái mau khỏe nhé!
Trả lờiXóa